Tôi không dám yêu ai vì sợ phải kể về gia đình mình
Tôi sợ phải kể về gia đình, sợ ánh nhìn thay đổi, sợ sự thương hại, sợ nhất là khi người ta biết hết mọi thứ rồi rời bỏ tôi.
Tôi 30 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người đã yên bề gia thất, tôi vẫn một mình, không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì tôi cảm thấy chưa tự tin bước vào mối quan hệ với một ai đó.
Gia đình tôi có ba chị em. Chị gái tôi đã lập gia đình, có hai con nhỏ. Em trai tôi cũng từng có một mái ấm với vợ và hai đứa con nhỏ. Nhưng vì những lựa chọn sai lầm, em sa vào ăn chơi, sử dụng rồi buôn bán ma túy, hiện bị tạm giam, chờ ngày xét xử, khả năng sẽ phải chịu án tù dài. Vợ em đã đưa hai đứa nhỏ về nhà ngoại và có ý định ly hôn. Mỗi lần nghĩ đến hai đứa trẻ ấy, lòng tôi lại nặng trĩu. Ba mẹ tôi đã ly thân hơn hai năm. Mẹ tôi vẫn ở lại căn nhà cũ ở quê, còn ba về nhà nội. Ba là người gia trưởng, hay nhậu nhẹt, chơi bời và từng ngoại tình. Gia đình tôi vì thế mà rạn nứt, không còn trọn vẹn như những gia đình khác.
Tôi rời quê lên Sài Gòn lập nghiệp từ sớm. Một mình học tập, làm việc, rồi dần dần đứng ở vị trí quản lý, thu nhập tạm gọi là khá. Bề ngoài, có thể tôi là người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, có công việc tốt. Nhưng sâu bên trong, tôi luôn mang theo nỗi tự ti rất lớn về gia đình mình. Tôi từng có nhiều người theo đuổi nhưng mỗi khi nghĩ đến việc yêu ai đó, tôi lại chùn bước. Tôi sợ phải kể về gia đình, sợ ánh nhìn thay đổi, sợ sự thương hại, sợ nhất là khi người ta biết hết mọi thứ rồi... lại rời bỏ tôi. Vì thế, tôi chọn cách không bắt đầu, để khỏi phải đối diện với kết thúc.
Nhưng rồi, thời gian trôi qua, tôi nhận ra mình cũng mong có một mái ấm, mong được yêu thương, được sẻ chia, được có một gia đình nhỏ của riêng mình. Tôi đang tìm hiểu một người được khoảng hai tháng. Gia đình anh rất hạnh phúc, nề nếp, có gia giáo. Anh tử tế, điềm đạm, đối xử với tôi rất chân thành. Nhưng chính vì thế, tôi lại càng bối rối. Tôi không biết nên kể về gia đình mình như thế nào và kể vào lúc nào. Tôi hiểu một mối quan hệ nghiêm túc và lâu dài không thể xây dựng trên sự giấu giếm. Tôi không muốn lừa dối ai, cũng không muốn mang theo một bí mật khiến chính mình luôn bất an. Nhưng tôi sợ khi nói ra, mọi thứ tốt đẹp hiện tại sẽ không còn.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là hoàn cảnh gia đình, mà là nỗi sợ mình không đủ xứng đáng với một hạnh phúc trọn vẹn. Tôi viết những dòng này, không phải để than trách, mà chỉ mong được lắng nghe, được chia sẻ và mong nhận được lời khuyên từ những người từng đi qua hoặc thấu hiểu. Tôi nên nói thế nào và khi nào là đúng lúc?
Uyên Linh 12/01/2026Không dám ăn ngon, khát không dám uống vì sợ có tội với chồng
Tôi bị chồng thao túng tinh thần, trầm cảm, thấy mình không xứng đáng, đã hy sinh tất cả những nhu cầu cơ bản của mình.
Tôi là tác giả của loạt bài về bạo hành ái kỷ. Xin lưu ý, thuật ngữ ái kỷ trong bài là chỉ xu hướng tính cách ái kỷ, không phải rối loạn nhân cách ái kỷ - narcissist personality disorder. Ái kỷ không phải chỉ là tự luyến, yêu bản thân, hay ích kỷ. Xu hướng tính cách...
Đọc thêmKhông dám chia sẻ gì với gia đình vì sợ bị khinh thường
Tôi nhận ra mình bị trầm cảm, chán nản, thất vọng, thấy mình yếu đuối và vô dụng.
Tôi 25 tuổi, là nữ, sắp bước sang tuổi 26. Từ nhỏ có thể coi tôi là một đứa trẻ ngoan, luôn đứng đầu lớp, không hư hỏng hay nghịch ngợm gì. Ba tôi hay dùng bạo lực, tuổi thơ tôi như địa ngục, vậy nhưng tôi nghĩ mình không phải đứa trẻ yếu đuối. Nhà có ba anh em, tôi luôn được kỳ vọng nhất...
Đọc thêm10 năm không dám làm vợ vì từng bị bạn trai phản bội, gia đình sỉ nhục
Tôi sợ cảm giác bị gia đình anh khinh thường như lần đó, sợ bị anh phản bội, sợ phải nhớ lại cảm giác mất con.
Tôi và anh quen nhau từ năm nhất đại học, yêu nhau được 2 năm thì anh nhận học bổng du học. Ngày anh đáp chuyến bay đến đất nước mới, người đầu tiên anh báo tin là tôi. Cũng giống như khoảng thời gian sinh viên ở làng đại học, đi đâu anh cũng mang tôi theo, ai cũng biết...
Đọc thêmYêu 4 năm chưa dám cưới vì sợ làm dâu trưởng, phải sinh con trai
Chúng tôi không chê gì nhau để nói chia tay, cũng không có ai xen vào nhưng tôi chưa giải tỏa được vài nghi ngại trong mối quan hệ này.
Tôi 26 tuổi, quê ở một thành phố lớn, làm nhân viên kế toán tại Hà Nội. Bạn trai bằng tuổi ở tỉnh khác, đang làm việc tại Hà Nội. Chúng tôi yêu nhau 4 năm nhưng tôi vẫn chưa công khai mối quan hệ này với gia đình vì nhiều lý do:
Thứ nhất, tôi thấy hai...
Đọc thêmChỉ cần gia đình không thích, tôi lập tức tránh né người mình yêu
Nhiều khi tôi cảm thấy chán ghét chính mình vì không có sự kiên định, chính kiến riêng, cứ để mọi thứ tụt trong vô vọng, tiếc nuối
Tôi 24 tuổi, hơi hướng nội và rất ít nói, ngại đám đông, thiếu tự tin dù có ngoại hình được cho là ổn. Cuộc sống của tôi bình thường như bao người nhưng sao thấy áp lực quá. Tới năm 18 tuổi, tôi vẫn là đứa trẻ vô lo vô nghĩ nhưng đến năm 20...
Đọc thêm