Home
Menu

Ly hôn 8 năm, tôi vẫn cô đơn dù không thiếu đàn ông ngỏ lời

Nguyên tắc sống còn của tôi là tuyệt đối không dính dáng đến những người đàn ông đã có gia đình.
Tôi là người phụ nữ 38 tuổi. Ở ngưỡng cửa này, cuộc sống đã ban tặng cho tôi nền tảng kinh tế tạm ổn và vẻ ngoài nhỏ nhắn nhưng vẫn giữ được nét trẻ trung, duyên dáng. Trong quá khứ, tôi từng đi qua những ngã rẽ gập ghềnh, những lần vấp ngã và lầm lỡ của tuổi trẻ dại khờ. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, tôi chưa từng đánh mất bản ngã: tôi sống tử tế, có trước có sau và luôn tôn trọng những chuẩn mực pháp luật. Hơn hết, tôi là người mẹ tận tụy, gánh vác trọn vẹn trách nhiệm nuôi dạy con cái bằng tất cả hơi ấm và sự chăm chút tỉ mỉ từ những điều nhỏ nhặt nhất.
Chia tay người cũ khi con gái vừa tròn hai tuổi, ngắm nhìn con nay đã bước sang tuổi lên mười, tôi thấm thía hết những nhọc nhằn của một thời tay trắng nuôi con. Có những đêm dài đằng đẵng trắng mắt canh tiếng thở khò khè của con khi cơn sốt kéo dài suốt cả tuần lễ, tưởng chừng sức lực người mẹ trẻ đã cạn kiệt. Nhưng rồi bằng nỗ lực tự thân và có lẽ cả sự bù đắp từ định mệnh, cuộc sống hai mẹ con dần bình yên, vững chãi hơn.
Nhưng khi giông bão bên ngoài đã lặng, trở về với thực tại, tôi lại đối diện với một thứ bão giông khác âm thầm hơn: nỗi cô đơn ngập tràn. Suốt tám năm ròng rã vừa qua, tôi đem trọn vẹn tâm can và thời gian đặt vào sự sống của con. Giai đoạn đầu, khi con thơ bé, nhịp sống tất bật cuốn đi mọi ý niệm về bản thân, không còn dư dả tâm trí để buồn, để tủi. Nhưng con lớn khôn từng ngày, biết tự lập trong nhiều việc, những đêm thức trắng vắng dần. Khi màn đêm buông xuôi, căn phòng trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, sự trống trải dâng lên ngập lối. Những giai điệu vui tươi phát lên từ chiếc loa nhỏ cũng chẳng thể khỏa lấp nổi cái lạnh lẽo đã bám rễ tự bao giờ.
Tôi đã gồng mình làm người đàn bà kiên cường, chiến đấu với nỗi cô đơn qua từng ngày, từng tháng, từng năm. Nhưng suy cho cùng, tôi vẫn chỉ là một người phụ nữ bằng da bằng thịt, có trái tim biết rung động và khát khao yêu đương. Tôi không cần những nhục dục tầm thường, tôi thèm khát sự nương tựa thuần khiết: được cuộn mình trong vòng vây vững chãi của người mình yêu, được một bàn tay vuốt nhẹ mái tóc hay cái hôn dịu dàng đậu lên trán khi chập chờn giấc ngủ.
Có những chiều xe cộ ngược xuôi giữa dòng nước ngập lụt kẹt cứng đường về, con gái ngây ngô hỏi: "Mẹ ơi, sao ngoài đường đàn ông lái xe nhiều thế, còn phụ nữ ít lắm, mà mẹ cứ phải lái xe suốt ngày?". Nghe câu hỏi ngây thơ ấy, lòng tôi chợt chùng lại. Tôi cũng thèm biết bao cảm giác được ngồi ở ghế phụ, có người đàn ông của mình che chở, lo toan, đưa rước qua những ngày mưa nắng. Nhưng cạnh tôi, hoàn toàn trống vắng. Người ta thường bảo đói nghèo mới đáng sợ, chứ thiếu tình yêu thì chẳng ai chết được. Nhưng đứng ở vị trí của tôi lúc này, tôi thấy mình đang "chết dần chết mòn" trong sự cô độc nội tâm.
Không phải tôi không có người đưa đẩy, ngỏ lời hay mang theo ánh mắt dõi theo. Nhưng lý trí và sự cẩn trọng vốn có, đôi khi hơi cầu toàn, ngăn tôi lại. Tôi sợ thế giới mạng ảo mờ, nơi những bóng hình lướt qua mà chẳng tài nào dò thấu nhân cách hay tình trạng hôn nhân thực sự. Nguyên tắc sống còn của tôi là tuyệt đối không dính dáng đến những người đàn ông đã có gia đình. Lại có những người tri thức, kinh tế vững vàng, ngỏ ý chân tình nhưng khoảng cách tuổi tác quá lớn, bước sang ngưỡng sáu, bảy mươi, khiến tôi không cách nào nảy sinh được cảm xúc lứa đôi.
Tôi không mưu cầu một người giàu có, vì những người vừa giàu lại vừa tử tế ở độ tuổi tương đương chắc chắn chẳng lựa chọn tôi làm bến đỗ. Tôi chỉ ước ao một điều giản dị đến tội nghiệp: một người đàn ông không quá lệch tuổi, lý lịch sáng rõ, hoàn toàn độc thân để chúng tôi có thể trao nhau cơ hội được yêu và được trân trọng bằng một trái tim chân thành. Nhưng trớ trêu thay, những người vừa vặn ấy quanh tôi phần lớn đều đã mang trên vai hai chữ "gia đình". Cứ thế, tám năm qua, một người đàn bà khao khát yêu thương đến tận cùng như tôi vẫn khước từ tất cả, kiên gan thủ tiết với những chuẩn mực của chính mình, chỉ để chờ đợi một bóng hình thuộc về riêng ta. Có ai ngoài kia giống tôi không?Thiên An 28/08/2026

Bạn gái cũ cho tôi cầm tay, có nên ngỏ lại lời yêu

Nay khi đã ra trường, tôi tìm được việc làm với mức lương hai chữ số, mong lại được ngỏ lời và cưới em vào tương lai không xa.
Hơn hai năm kể từ ngày tôi và em chia tay, lúc đó tôi bồng bột lắm, chỉ vì ghen tuông vớ vẩn mà tôi đã bỏ em. Em bảo biết sẽ có ngày tôi chia tay, do hai đứa không hợp nhau, tôi lại trẻ con. Sau khi chia tay, tôi lại thấy đời mình trống vắng, nhớ nụ cười... Đọc thêm

Bạn trai chưa hề nói yêu hay ngỏ lời với tôi

Anh rất ít nhắn tin, gọi điện cho tôi; cứ mặc định, mỗi tối anh sẽ nhắn tin vài câu rồi đi ngủ, cuối tuần mới gặp nhau.
Tôi và anh quen nhau qua mai mối nửa năm rồi. Thực sự, tôi cảm nhận được chúng tôi có nhiều điểm chung, gia đình hai bên cũng tương đối giống nhau. Vậy mà cho đến giờ tôi vẫn lăn tăn suy nghĩ về anh. Thời gian quen nhau chưa hẳn nhiều để hiểu kỹ về nhau, nhưng... Đọc thêm

Bạn trai thiếu tiền, thiếu cả nghị lực để giữ tôi lại

Thật sự, cuộc tình của chúng tôi rất ngột ngạt, tôi không thể dung hòa mọi thứ nữa.
Tôi 24 tuổi, vừa chập chững bước vào đời, cũng đồng thời kết thúc với mối tình đầu. Chúng tôi quen nhau hơn hai năm nhưng vẫn bất đồng quan điểm sống. Tôi là nhân viên ngân hàng, lương mới ra trường khoảng 13 triệu đồng. Anh hơn tôi 4 tuổi, là nhân viên giao hàng, tốt nghiệp cấp hai. Quãng thời... Đọc thêm

Ba cuộc ly hôn trong con ngõ nhỏ

Ba cặp vợ chồng đó lần lượt tan vỡ; người vì rượu chè, người vì bóng hình khác, người vì những năm tháng già nua chẳng còn muốn nhẫn nhịn.
Ngõ tôi có đến ba cặp vợ chồng bỏ nhau. Cặp thứ nhất, ông chồng cứ hết giờ làm là bia rượu, tối mịt mới về. Thi thoảng nhà ông lại nghe ầm ầm đập phá, loảng xoảng chai cốc vỡ. Bà vợ đáo để đấu với ông chồng gia trưởng mải... Đọc thêm

Người đàn ông hàng xóm cố tình mặc thiếu vải để tôi nhìn thấy

Hai hôm nay vợ ông đi làm trước, ông ở phòng một mình còn không mặc quần áo gì luôn, thay quần áo trước cửa nhưng mở cửa phòng.
Mình là nữ, ngoài 30 tuổi, sống một mình, làm việc ở TP HCM. Mình hướng nội nên thường hết giờ làm là về nhà, không đi chơi đâu, sống nghiêm túc và lành mạnh, ít bạn bè, người thân ở xa. Gia đình mình ở quê, mình cũng không có thói quen tâm sự hay chia sẻ... Đọc thêm