Nghĩ chia tay bạn gái để đỡ mệt mỏi nhưng tôi đau khổ mãi chưa nguôi
Giờ tôi không biết mình muốn quay lại hay chỉ đang nhớ một thói quen từng tồn tại quá lâu; càng cố phân biệt, đầu óc càng rối.
Đã hai tháng kể từ ngày tôi nói lời chia tay với em. Mười bốn tháng yêu nhau, không quá dài nhưng đủ để chúng tôi đi qua gần như mọi cung bậc của một mối tình: có những ngày vui đến mức chỉ cần nhìn nhau cũng thấy nhẹ lòng, rồi có những ngày mệt mỏi đến chẳng muốn nói với nhau câu nào. Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy, tháng 7 trời mưa như trút nước. Tôi chở em đi làm rồi ghé qua siêu thị mua mấy món em thích. Những việc ấy trước đây vốn rất bình thường, bình thường đến mức tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình nhớ chúng đến vậy.
Đến hơn 21h, tôi lại đứng trước cửa hàng chờ đón em. Mưa vẫn chưa ngớt, đường phố loang loáng nước dưới ánh đèn, em bước ra, vẫn là dáng người quen thuộc ấy, chỉ có điều nụ cười hôm đó trông gượng gạo đến lạ. Tôi nhìn em rất lâu nhưng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, chính tôi là người nói: "Hay là mình dừng lại đi". Giọng tôi nghẹn lại, cố quay mặt đi để em không thấy mắt mình đỏ hoe. Em im lặng một lúc rồi chỉ đáp: "Ừ", một tiếng rất nhẹ, không trách móc, không níu kéo, cũng chẳng hỏi tại sao. Chính sự bình thản ấy lại khiến tôi đau hơn tất cả những lời giận dữ.
Tôi từng nghĩ nếu một ngày cả hai chia tay, tôi sẽ phải nói rất nhiều điều. Nhưng khi khoảnh khắc đó thực sự đến, tôi chẳng còn đủ sức để giải thích bất cứ điều gì. Tôi quay lưng bước đi giữa trời mưa, không mang theo dù, cũng chẳng ngoảnh lại, nước mưa chảy xuống mặt, lạnh buốt. Tôi không biết đâu là nước mắt, đâu là nước mưa, chỉ biết lúc ấy trong lòng mình trống rỗng đến mức gần như không còn cảm giác. Tôi đã nghĩ mình làm đúng. Tôi nghĩ chia tay là cách để cả hai được giải thoát khỏi những ngày tháng khiến chúng tôi mệt mỏi. Tôi cũng tự nhủ rằng rồi mình sẽ quên, sẽ có một ngày có thể nhắc về em như nhắc về một người từng đi ngang qua cuộc đời.
Hai tháng trôi qua, tôi mới nhận ra mọi chuyện không đơn giản như mình tưởng. Tôi vẫn đi làm, tăng ca, gặp bạn bè, ăn uống và ngủ nghỉ như trước. Nhìn bên ngoài, có lẽ chẳng ai nghĩ tôi đang có chuyện gì, chỉ có tôi biết mình đang mắc kẹt. Có những tối tan làm muộn, đi ngang con đường cũ, tôi vô thức nhìn sang cửa hàng nơi từng đứng chờ em. Có lúc tôi còn chậm xe lại, như thể chỉ cần nhìn thêm vài giây là có thể thấy em bước ra với chiếc túi trên tay, tất nhiên chẳng có ai ở đó. Tôi từng nghĩ đến chuyện nhắn cho em một câu: "Dạo này em thế nào", chỉ vậy thôi. Tôi gõ rồi lại xóa, nhiều lần như thế.
Giờ tôi không biết mình muốn quay lại hay chỉ đang nhớ một thói quen từng tồn tại quá lâu. Tôi càng cố phân biệt, đầu óc càng rối. Có hôm trời lại mưa lớn, tôi ngồi một mình trong quán cà phê gần chỗ làm. Một người bạn hỏi tại sao đã chia tay lâu rồi mà tôi vẫn chưa ổn. Tôi cười, bảo rằng mình không sao. Thực ra tôi bế tắc đến mức chẳng biết phải làm gì với những kỷ niệm vẫn còn nguyên trong đầu. Tôi từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để buông bỏ, thậm chí có lúc còn tự tin rằng chỉ cần cho bản thân thêm thời gian, mọi thứ sẽ tự nhiên trở nên nhẹ nhàng. Hóa ra quên một người không giống như tắt một chiếc đèn, bạn không thể muốn là quên được. Bạn chỉ có thể tập sống mà không còn người ấy bên cạnh. Tập đi qua những nơi từng cùng nhau đến mà không dừng lại. Tập ăn món từng là món yêu thích của cả hai mà không chợt nhớ. Tập nghe một bài hát cũ mà không thấy lòng mình chùng xuống. Tôi vẫn đang học những điều đó từng ngày.
Đêm nay tôi lại tăng ca. Ngoài cửa sổ, mưa rơi đều trên mái tôn, tiếng mưa khiến tôi nhớ đến buổi tối cuối cùng hai đứa đứng cạnh nhau. Tôi không còn trách em, cũng không trách bản thân vì đã lựa chọn rời đi. Chỉ là đôi khi, tôi vẫn tự hỏi nếu ngày ấy cố thêm một chút, liệu mọi chuyện có khác không, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có câu trả lời. Tôi chỉ biết mình từng thật lòng yêu một người, từng xem người ấy là một phần của cuộc sống. Vì vậy, khi mất đi, tôi cũng cần thời gian để học cách sống lại từ đầu. Có những cuộc chia tay không kết thúc vào ngày hai người nói lời tạm biệt. Nó kéo dài qua những con đường cũ, những buổi tối một mình, những cơn mưa bất chợt và cả những lần tay vô thức tìm đến chiếc điện thoại để rồi nhận ra mình không còn ai để nhắn.
Tôi vẫn chưa hoàn toàn bước qua được. Có lẽ rồi sẽ đến một ngày, trời mưa mà tôi không còn nhớ đến em nữa. Ngày ấy, có thể tôi mới thực sự biết mình đã bình yên. Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.Văn Thành 14/09/2026Ăn cơm nguội cả tuổi thơ nhưng tôi chưa từng nuôi thù hận
Cuộc đời đã đủ u ám, tôi cố giữ cho lòng mình tỉnh táo, không để tâm tư tiêu cực lây lan ra người khác.
Đọc nhiều tâm sự về tình thân, tôi muốn kể câu chuyện của mình. Tôi có một người cha, thường xuyên đánh đập, xúc phạm mẹ và nhà ngoại – những người luôn cưu mang, giúp đỡ ông lúc khó khăn. Cả đời ông chỉ ép mẹ tôi làm lụng, vay mượn để gửi tiền về nhà nội, trong...
Đọc thêmBa năm chưa nguôi tiếc nuối về ông nội
Hôm nay, ngồi trước màn hình, lòng tôi nặng trĩu ký ức về ông nội, những dòng suy tư cứ trôi về như cơn sóng dâng trào.
Miền Nam một buổi sáng yên ả, như mọi ngày, tôi bắt đầu công việc. Đã ba năm kể từ khi ông nội về với Phật, trong tôi luôn có một tâm sự chưa thể giải tỏa cùng ai, đó là nỗi nhớ, sự ân hận và niềm tiếc nuối về ông.
Tuổi thơ của tôi, từ những ngày thơ...
Đọc thêmVượt qua nỗi đau mất bạn gái mãi mãi
Chia tay có thể đau khổ nhất thời, trực tiếp chia ly là nỗi đau ám ảnh, dằn vặt cứ mãi mang theo.
Tôi viết những dòng này, phần vì để trút bỏ tâm sự, vừa là để mong mọi người trân trọng hơn về cuộc sống và những điều xung quanh. Tôi và em quen nhau ở thời điểm cả hai đều không mong đợi nhiều về tình yêu, phần vì vẫn đang muốn trải nghiệm cuộc sống, phần vì đối với hai...
Đọc thêmBạn trai đòi chia tay vì không muốn mai sau tôi khổ
Thực sự tôi không muốn chia tay vì lý do như thế này nhưng chỉ biết đổ cho duyên phận mỏng.
Tôi 32 tuổi. Bố mẹ từng làm công nhân, đã nghỉ hưu. Ý thức được điều đó nên từ nhỏ tôi đã tự lập và cố gắng học hành để đỗ đại học, rồi có công việc ổn định. Trong khi các bạn đồng trang lứa yêu đương từ rất sớm thì tôi chỉ tập trung học để có tiền báo hiếu bố mẹ,...
Đọc thêmMệt mỏi vì bạn trai hát mọi lúc mọi nơi
Sáng ngủ dậy hát, ăn xong hát, đang làm việc hát, đi tắm cũng hát,... cứ rảnh là anh hát.
Tôi là con gái và đang sống chung với người yêu. Trước khi dọn về ở chung, tôi nghĩ chỉ cần hai đứa hợp nhau, thương nhau là đủ. Nhưng đến khi sống cùng rồi, tôi mới phát hiện ra một vấn đề rất khó nói. Người yêu tôi cực kỳ thích hát. Không phải thỉnh thoảng hát cho vui, mà là hát gần như...
Đọc thêm