Không dám sống thật ở tuổi 24, tôi ngày càng cô độc
Bây giờ nếu tôi công khai, hoặc bị phát hiện, đằng nào cũng vậy, có thể bố mẹ sẽ mời tôi ra khỏi nhà.
Tôi 24 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Có lẽ không cần dài dòng về quá khứ của tôi làm gì vì có lẽ nó khá êm đềm, nếu có thăng trầm cũng không đáng nhắc đến lắm. Thế nhưng có một chuyện cứ buộc chặt lấy tôi, không thể thoát ra, tôi là người đồng tính. Tôi bắt đầu manh mún về sự thực này ở cuối những năm cấp hai và đầu cấp 3. Trong khoảng thời gian đó, cũng vì lao đầu vào học tập và chắc hẳn đầu óc còn khá non nớt, tôi gạt được chuyện đó sang một bên và không nghĩ nhiều về nó.
Chuyện gì đến cũng đến, những năm đại học, tôi thường xuyên nghe mọi người (chủ yếu là bạn học trong lớp, cùng với đồng nghiệp ở nơi làm thêm) bàn tán về tình yêu đồng giới bởi có lẽ cách đây vài năm cũng là lúc xã hội bắt đầu để tâm đến vấn đề này. Thú thực, trong suốt những năm đó, tôi chưa hề nghe thấy một lời tích cực nào nói về tình yêu đồng giới, kỳ thị có, ghét bỏ cỏ, đủ mọi tầng lớp lời lẽ xúc phạm chắc tôi đã nghe hết, nghe thường xuyên. Người thoáng nghĩ nhất tôi từng biết cũng chỉ xem những người như tôi như một trò đùa, nếu có điều gì tôi rút ra được từ những mẩu chuyện của họ thì đó là "khôn hồn đừng có chường mặt ra cho người ta biết".
Vì lý do này mà càng lớn lên tôi càng có ít bạn, người ta thường nói những năm cấp 3 và đại học là những năm mà tình bạn vun đắp trong khoảng thời gian này kéo dài được lâu nhất, bởi lẽ ra trường và trưởng thành hơn, có điều kiện giữ liên lạc hơn, cuộc sống bộn bề khiến người ta thêm chân quý những mối quan hệ đó. Thực tình tôi gặp không ít khó khăn trong việc kết bạn. Tính tôi là người hướng nội, tức là đã ngại giao tiếp, có cơ số người quen có thể tin cậy được thì họ lại khiến tôi rất phiền lòng, bởi hầu hết họ rất kỳ thị người đồng tính. Tôi cũng chẳng dám quá cởi mở với một số người mình tin tưởng được vì nếu để lộ thân phận, tôi rất sợ họ sẽ bỏ chạy hết.
Tôi học được cách đầu tư công sức và lý trí vào việc học tập, đi làm, phát triển kỹ năng. Giống như những năm cấp 3, tôi cố đặt chuyện đó qua một bên, vì đối với một người bình thường, sự nghiệp và tương lai phía trước quan trọng hơn. Gần đây, chiến thuật này cũng chẳng mấy tác dụng, những hiện thực khiến tôi không thể giả vờ được nữa. Người thân trong nhà bắt đầu dò la các mối quan hệ của tôi, thi thoảng mẹ còn gọi tôi ra nói chuyện riêng, hỏi một cách rất nghiêm túc xem tôi có bạn gái chưa. Tôi chỉ biết tảng lờ những lần như vậy, nhưng thực sự nó đang gây áp lực rất lớn lên tinh thần của tôi.
Mẹ khá nóng tính và thiếu kiềm chế, giọt nước hay giọt nước mắm nhỏ ra bàn bà sẽ gắt rất to. Cái nồi cơm điện bị hỏng, bà la như thể đến ngày tận thế. Chính điều này càng khiến tôi lo lắng hơn. Tôi tự hỏi phản ứng của gia đình sẽ như thế nào nếu họ phát hiện ra chuyện của mình. Bố tôi điềm tĩnh hơn nhưng khá bảo thủ và cực kỳ căm ghét người đồng tính. Tôi chỉ sợ mẹ sẽ phát hoảng, bị sốc, không khéo còn đổ bệnh rồi kéo theo nhiều hệ lụy khác nữa. Nhà tôi rất sợ điều tiếng, huống chi là họ hàng nội ngoại lại đông.
Có lẽ những ai không phải là người đồng tính đọc bài của tôi sẽ có chút cảm thông và chia sẻ, nhưng chắc chỉ những người như tôi mới thực sự biết được cảm giác đó như thế nào. Mỗi sáng thức dậy, mặt trời như bị khuyết một phần ba, đời người về cơ bản có ba cái quan trọng, gia đình, sự nghiệp và tình yêu đích thực. Hai cái trước sẽ tự tìm ngã rẽ cho riêng mình, riêng cái cuối cùng rốt cuộc sẽ là tất cả những gì còn lại của một người. Ấy vậy mà mảng đó đối với người đồng tính luôn u ám và mờ tối, nếu có tiến tới mối quan hệ và nghiêm túc, có lẽ sẽ phải hy sinh và đấu tranh rất nhiều, mà ngay cả khi có được nhau chưa chắc đã yên bình.
Ở chỗ làm hiện tại của tôi, trong giờ nghỉ, có một vài đồng nghiệp rất vui vẻ, cởi mở, họ đứng trong trung tâm cuộc nói chuyện, thao thao bất tuyệt hết chuyện này chuyện kia, về những cuộc tình mà họ đã trải qua (tất nhiên là những cuộc tình thẳng). Họ không lấy gì làm e dè và mọi người đều hết thảy quý mến, cười nói với họ. Tôi tự hỏi sao họ lại có thể tự tin, trẻ trung, khỏe khoắn, lạc quan yêu đời như vậy. Tôi ước mình sở hữu một phần của sự phóng khoáng đó thôi.
Tôi nhận ra rằng, họ đâu có gì vướng bận, học hành đã xong, yêu đương không ai ngăn cấm, sống một cuộc sống chính trực, không có gì ngăn cản họ tiến tới, không có gì vướng bận trong tâm trí của họ, mỗi sáng thức dậy họ đều được đón một mặt trời tỏa nắng nguyên vẹn, không đe dọa, không lo lắng, không sợ hãi. Cơ hội đối với họ là bất tận. Thậm chí, dù tôi cho rằng ý nghĩ này khá nhỏ nhen, nếu họ có coi họ thuộc đẳng cấp khác, hơn hẳn người đồng tính, chắc cũng chẳng mấy ai phản đối trừ chính người đồng tính. Dĩ nhiên, họ chẳng bận tâm người khác nghĩ gì về những phát ngôn của họ, miễn là họ vẫn thẳng.
Bây giờ nếu tôi công khai, hoặc bị phát hiện, đằng nào cũng vậy, có thể bố mẹ sẽ mời tôi ra khỏi nhà. Ở tuổi 24 không phải bé bỏng gì, nhưng sinh viên vừa ra trường, quan hệ xã hội thì lỏng lẻo, sự nghiệp mới manh mún, lại sứt mẻ tâm lý, tôi chẳng biết sẽ đi về đâu. Tôi sẽ không làm liều, chắc vậy, tôi vẫn cố gắng, tất nhiên rồi.
Những suy nghĩ như vậy bắt đầu chồng chất trong tâm trí tôi từ vài tháng nay. Ngay cả khi không phải suy nghĩ về giới tính của mình, tôi đã có đủ thứ chuyện để lo rồi, áp lực công việc, bố mẹ cãi nhau, chứng mất ngủ, đau đầu thường xuyên, có lẽ cả sự cô đơn nữa. Gần đây, tôi gầy hẳn đi, sức khỏe giảm sút. Những người lâu ngày không gặp trố mắt nhìn tôi rồi săm soi từ đầu đến chân hỏi sao dạo này trong tôi xanh xao ốm yếu thế. Tôi gượng cười nhưng khi nhận ra sự lo lắng thực sự, chứ không phải giễu cợt, trong giọng nói của họ đã khiến tôi cảm thấy lo lắng và bối rối. Mới từng này tuổi mà đi đứng đã xiêu vẹo, đầu óc rặt những tư tưởng rối ren.
Mong những ai đang trong hoàn cảnh, hoặc không, có thể đưa cho tôi một lời khuyên tốt, sự thực hiện giờ tôi chẳng thể suy nghĩ mạch lạc được nữa rồi. Rất cảm ơn các bạn.Nam Hoàng 12/09/2026Càng yêu anh, tôi càng thấy mình cô độc
Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải anh vô tâm mà là tôi đã quá bao dung với sự vô tâm ấy.
Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, người sống trên đời đều có trái tim bằng máu thịt, cứ trao đi chân tình sẽ nhận được chân tình. Đâu hay bản thân thật quá ngây ngô, không biết rằng trên đời tồn tại một loại người, thực sự là vô tâm đến vô lương tâm. Không phải anh ta không có tình...
Đọc thêmCàng ngày vợ càng không thể khiến tôi vừa lòng
Vợ không thể đáp ứng được những kỳ vọng của tôi, cuộc hôn nhân này đã đến hồi kết sau 8 tháng chung sống.
Tôi 25 tuổi, cưới được 8 tháng. Khi còn học đại học, những buổi chiều ngồi trong thư viện, tôi và cô ấy vô tình chạm mặt nhau. Cô ấy rất trầm lặng, khác hẳn với những cô gái khác trong lớp. Thoạt đầu, tôi chỉ nghĩ cô ấy là một người nghiêm túc, dần dần nhận ra sự...
Đọc thêmCàng lớn tuổi, bố tôi càng buồn khi không có con trai
Càng lớn tuổi, tôi thấy ông càng nghĩ ngợi nhiều hơn, tiếc vì không còn ai mang họ của mình, sau này mất ai là người thờ cúng.
Bố tôi ngoài 60 tuổi, có ba con gái đều đã lập gia đình. Cuộc sống của mấy chị em tôi không giàu sang, thành đạt, chỉ đủ ăn đủ mặc. Bố tôi là cháu đích tôn của dòng họ, nhà ông bà nội chỉ có mình bố là trai, còn lại ba người con khác là gái. Thời của...
Đọc thêmBố càng lớn tuổi, tần suất xem phim nóng càng nhiều
Bố tôi 70 tuổi, bảo vệ về hưu, được mọi người nhận xét là hiền, "nhiều chữ" nhưng có một nỗi buồn khó nói là bố hay coi phim nóng.
Khi còn học lớp chín, tôi phát hiện tủ của bố đầy đĩa phim, rồi tôi âm thầm đi vứt cách nhà 3 km. Vài năm sau, chú vào chơi, bố và chú kêu tôi ra khỏi phòng, mượn máy tính và đóng cửa phòng lại. Tưởng chừng bố càng lớn sẽ càng chín chắn hơn,...
Đọc thêmTôi càng mách bố mẹ, chồng càng ngang nhiên đi dịch vụ không lành mạnh
Có những hôm anh còn không về nhà, ngủ ở đâu với ai tôi không biết vì chồng đổi mật khẩu và chặn hết liên hệ của tôi.
Người ngoài thường nhận xét tôi có gia đình hạnh phúc, một người chồng cũng gọi là thành đạt và có địa vị trong xã hội cùng 3 người con rất ngoan ngoãn và dễ thương. Tuy nhiên "ở trong chăn mới biết chăn có rận". Ba năm trước, tôi phát hiện chồng thường...
Đọc thêm