Home
Menu

Có lẽ nào tôi là người thừa trong cuộc đời này

Có lẽ 9 năm nay, từ khi mẹ mất, tôi chưa từng có cảm giác vui vẻ, lúc nào cũng lủi thủi một mình.
Hồi nhỏ, tôi vốn là cô bé ngây thơ được mẹ cưng chiều, chị thương yêu. Biến cố đột ngột xảy ra 9 năm trước khi tôi 21 tuổi, mẹ mất đột ngột. Sau đó, chị đi lấy chồng, bố không quan tâm. Thực sự bố tôi là người khá tiêu cực, hay nhậu nhẹt và trút giận lên tôi vô cớ nên tôi đã sống riêng. Họ hàng nhà ngoại gần như mất hết, họ hàng nhà nội thì sống ở quê, cũng không thân thiết gì. Tôi gần như cô độc, một mình mọi lúc, kể cả ngày lễ tết. Chính vì thiếu thốn tình cảm gia đình cho nên tôi đặt hy vọng vào bạn bè và người yêu. Càng cố gắng hết lòng với họ thì họ càng coi là chuyện đương nhiên và không coi trọng tôi. Tôi luôn cảm giác mình là người thừa, là sự lựa chọn sau cùng. Ví dụ như bố sẵn sàng để tôi ở nhà ngày tết để sang ăn cùng người tình mới hoặc là đi nhậu nhẹt với bạn bè.
Có lần một bác hàng xóm thấy tôi một mình ngày tết nên gọi tôi vào nhà cùng, tôi thấy bác trai ở nhà với bác gái, cả nhà chơi bài. Tôi nghĩ: "Ồ, hóa ra đây mới là không khí tết nhỉ". Chị tôi đã có gia đình nên ưu tiên chồng con, tôi biết anh rể không thích bị làm phiền, tính anh ghét phiền phức nên tôi biết thân biết phận gần như không sang nhà chị, trừ khi chị nhờ trông cháu hộ. Có lần ngồi vào bàn ăn, nhìn bố và người tình, chị và gia đình riêng, tôi cảm thấy mình như người thừa vậy.
Người yêu cũ sẵn sàng vì công việc bỏ bê tôi, có thể đi công tác mười mấy ngày không gọi điện, không nhắn tin câu nào vì bận công việc. Tôi coi bạn thân 20 năm là người thân nhưng họ chỉ coi tôi như một người bạn, họ có thể bận với tôi nhưng luôn rảnh với nhóm bạn khác. Tôi đã chuẩn bị thật lâu để làm phù dâu cho bạn, còn bạn quên mất việc đó, nói xong là quên, chỉ chăm chăm đám bạn khác trong đám cưới. Tôi luôn là người chủ động trong tất cả mối quan hệ, tức là nếu tôi không chủ động thì cũng không ai chủ động lại. Tôi thử không liên hệ trước và kết quả là chẳng ai liên hệ với tôi cả. Tôi có nói với họ thì họ bảo tính cách thế rồi, chịu hay không thì tùy.
Tâm đã chết, tôi cảm thấy mình càng cố gắng hy sinh, yêu quý ai thì người ta càng không coi trọng mình. Vậy nên tôi tập trung toàn bộ vào sự nghiệp, khởi nghiệp. Tôi tự làm mọi thứ một mình, từ tìm sản phẩm, mang vác đồ đạc, liên hệ đối tác, kiếm tiền. Bốn năm loay hoay một mình, công việc của tôi vẫn không đạt như ý. Tôi thử mọi cách nhưng không thể bứt phá, cảm giác như không may mắn. Tôi cứ nghĩ mình đã quen một mình bước đi, ốm tự chăm bản thân, chảy máu tự băng bó, tự đi viện. Tôi tự làm mọi thứ, khóc tự dỗ, tự an ủi, tự cố gắng. Có lẽ tôi không được mạnh mẽ như mình tưởng. Tôi thực sự rất mệt mỏi và cô đơn, không biết phải làm sao nữa. Nhiều khi tôi chỉ ước sà vào lòng mẹ òa khóc, muốn ăn cơm mẹ nấu.
Có lần tôi đi vào trung tâm thương mại, nhìn qua cửa kính một quán ăn, thấy một gia đình ngồi ăn quây quần bên trong, khói từ nồi lẩu nghi ngút bốc lên, tôi cứ đứng bên ngoài cửa nhìn họ và khóc mãi. Đi đám cưới, thấy mẹ người ta trao vàng, tôi cũng khóc, cả đời này chắc tôi không có được. Nhiều khi sống một mình lâu, tôi nghĩ: "Giờ mình không tồn tại chắc cũng chẳng ai biết. Mà không biết có ai dự đám tang mình không nhỉ". Bởi có ai chủ động liên hệ với tôi đâu, nên không ai biết là điều dễ hiểu. Tôi cố gắng tu tập phật pháp, giúp đỡ người khó khăn, phóng sinh. Nhận được lời cảm ơn, tôi thấy vui vì mình có giá trị với ai đó, nhưng nó cũng chỉ là niềm vui thoáng qua. Cứ trở lại căn phòng trọ một mình, cảm giác mệt mỏi lại đến với tôi. Dù tôi cố gắng đi tập thể thao, tắm nắng, đủ mọi cách cũng không xóa được cảm giác cô đơn trong lòng. Tôi không biết phải làm gì.
Gần đây sự mệt mỏi đó ngày càng tăng, cơ thể tôi đau nhức kinh khủng, bị bóng đè liên tục. Có lẽ 9 năm nay, từ khi mẹ mất, tôi chưa từng có cảm giác vui vẻ, lúc nào cũng lủi thủi một mình. Mỗi ngày tôi tự hỏi liệu có phải mình là người thừa, cuộc sống này không có tôi cũng chẳng sao, dù sao mọi người đều có niềm vui mới? Tôi biết càng mong cầu càng khó có được, nhưng thực sự chỉ mong ông trời cho một điều thôi là được, một người ở bên cạnh thật lòng yêu thương tôi, điều đó khó khăn lắm sao? Bầu trời vẫn trong xanh, mọi người vẫn vui vẻ, còn tôi cảm tưởng tất cả những điều đó đều không liên quan đến mình, cứ mắc kẹt mãi trong thế giới cô độc. Mong được các bạn chia sẻ.Huyền Ngân 30/08/2026

Có lẽ nào cả đời này tôi phải trả giá cho việc phản bội vợ

Vợ hứa sẽ quên, không quan tâm nữa nhưng có chuyện gì liên quan đến tình cảm là lôi ra nói, khóc lóc, đau khổ, vợ chồng lại căng thẳng.
Tôi và em yêu nhau 4 năm mới đi đến hôn nhân. Sau 8 năm chung sống, chúng tôi có hai con đáng yêu, ngoan ngoãn. Hôn nhân của chúng tôi được gọi là hạnh phúc bởi sau ngần ấy năm vợ chồng không hề có mâu thuẫn ghê gớm nào. Tôi rất yêu vợ nhưng cơm áo... Đọc thêm

Mẹ vợ qua đời, vợ không muốn bán đất thừa kế dù gia đình ngày càng khó khăn

Vợ muốn giữ nguyên mảnh đất mẹ để lại vì sợ mang tiếng bất hiếu, còn tôi lo tương lai của hai con khi kinh tế ngày càng khó khăn.
Tôi 37 tuổi, vợ 34 tuổi. Vợ tôi là con một nên từ khi cưới, chúng tôi sống cùng bố mẹ vợ. Tết năm 2026 vừa rồi, mẹ vợ đột ngột qua đời ở tuổi 75. Sự ra đi của bà khiến vợ tôi suy sụp tinh thần nghiêm trọng. Vợ thường xuyên khóc, mất ngủ, mệt... Đọc thêm

Yêu người kém 9 tuổi, tôi cô đơn trong cuộc tình này

Nhiều khi muốn kệ, đến đâu hay đến đó, rồi lại đâu vào đấy, cũng bởi mình đặt nặng chữ "tình" quá, cảm giác như bị trầm cảm.
Tình yêu mà, có ai phân biệt tuổi tác hay gì đâu, khi yêu chỉ biết yêu. Chúng tôi cách nhau 9 tuổi, ít ai nghĩ đến sự khác biệt về tuổi tác lại tạo ra một bức tường vô hình trong tư tưởng và tâm hồn. Dù biết cả hai yêu nhau là thật lòng nhưng sao trong... Đọc thêm

Chồng đẹp trai, thông minh, chiều vợ, nay lờ đờ và nóng nảy

Nhớ đến 10 năm hạnh phúc, tôi không nỡ buông, nhưng con phải chứng kiến bố nghiện rượu, tôi không thể chấp nhận được
Trải qua 20 năm bên nhau, chồng tôi từ một người đàn ông yêu chiều vợ hết mực, đẹp trai thông minh, 5 năm gần đây thành người lờ đờ, nóng nảy, chửi bới vợ con, bực lên là lao vào đánh. Mỗi tối anh đều uống rượu bia, bảo uống cho dễ ngủ, rồi mặc vợ chăm... Đọc thêm

Hạnh phúc dù là người phụ nữ thứ ba trong cuộc đời anh

Tôi là người thứ ba nhưng không phải là "baby three" tệ hại ngoài kia, chỉ là người đến thứ ba.
Bởi lẽ anh ấy từng có một cuộc hôn nhân 12 năm với người vợ trước và có một con gái. Ngoài ra anh còn một mối quan hệ không chính thống để có một đứa con trai. Ngay khi vừa tìm được trang cá nhân của chị vợ ấy, tôi đã thẳng thừng chặn vì trang cá nhân của tôi ở chế độ công khai.... Đọc thêm