Tuổi 20, tôi kiệt quệ vì bệnh tật, bị gia đình coi như cỗ máy kiếm tiền
Bố chỉ coi tôi như một cỗ máy, ốm đau không được nghỉ, bắt buộc phải đi làm đủ 26 công mỗi tháng không thiếu ngày nào.
Tôi là nữ, 20 tuổi. Ở cái tuổi đẹp nhất đời người, tôi lại đang sống trong những ngày tháng đen tối, cô độc và bế tắc đến cùng cực. Nhiều lúc kiệt sức vì bệnh tật và áp lực bủa vây, tôi từng nghĩ đến những điều tiêu cực nhất để giải thoát, nhưng bản thân lại không đủ can đảm. Giấc mơ đại học của tôi đã phải khép lại từ lâu vì gia đình quá nghèo và vì một biến cố cay đắng là khi đi học, tôi bị người ta lừa gạt mất trắng.
Hiện tại, tôi vừa phải đi làm thuê để tự nuôi thân, vừa phải chiến đấu với căn bệnh trào ngược dạ dày và rối loạn lo âu, stress nặng cùng với trầm cảm. Bác sĩ chỉ định tôi phải kiên trì uống thuốc từ một đến hai năm, cộng thêm nghỉ ngơi, ăn uống đúng giờ. Thế nhưng, công việc hiện tại vô cùng vất vả, ngày nào cũng phải tăng ca đến tối mịt. Tôi thèm được nghỉ ở nhà một thời gian ngắn để chữa bệnh nhưng nghỉ rồi thì không có tiền nuôi sống bản thân (bố mẹ không thể nuôi được tôi mãi).
Đau đớn hơn, bố ép tôi phải đi làm. Ông chỉ coi tôi như một cỗ máy, ốm đau không được nghỉ, bắt buộc phải đi làm đủ 26 công mỗi tháng không thiếu ngày nào. Ngôi nhà tôi đang ở chưa từng là tổ ấm, mà là một nơi ngột ngạt với những bất công đến tột cùng. Từ nhỏ đến lớn, tôi thường xuyên chứng kiến cảnh bố mẹ cãi vã, dọa ly dị, thậm chí đánh nhau. Bố tôi gia trưởng, bảo thủ, dù bị tai biến 4-5 năm nay và chỉ ở nhà nấu cơm, ông vẫn chứng nào tật nấy, đem tiền sắm sửa loa đài để hưởng thụ cá nhân. Mẹ tôi khó tính, hay soi mói tiểu tiết từng bữa ăn giấc ngủ, nhắc nhở rất nhiều về một vấn đề, thờ ơ và buông lời cay nghiệt với tôi. Mỗi khi tôi góp ý chuyện gì đó ví dụ như ăn uống sao cho đúng liền bị mắng là "trứng khôn hơn vịt".
Trong nhà, anh trai 25 tuổi đi làm văn phòng được mẹ cưng chiều hết mực, không phải động tay vào việc gì. Người ta nói đúng: "Sự nuông chiều tạo ra kẻ vô ơn". Anh ấy được nuông chiều đến mức vô tâm với bố mẹ, luôn đòi hỏi, thậm chí còn học thói gia trưởng của bố, nói rằng con gái phải chăm chỉ việc nhà. Dưới tôi là đứa em gái vô cảm, suốt ngày ôm điện thoại, tự ý lục lọi lấy điện thoại của tôi sử dụng mà không xin phép. Khi tôi than vãn về chuyện gì đó, em hoàn toàn làm ngơ.
Tôi là con giữa, người luôn phải chịu ấm ức một mình, vấn đề gì xảy ra mọi người cũng đổ tội hết lên đầu tôi, dán nhãn tôi là đứa "lắm chứng lắm tật" chỉ vì tôi bướng bỉnh, không chịu khuất phục trước những áp đặt vô lý. Tôi nhạy cảm, dễ khóc, đêm nào ngủ cũng chập chờn, có hôm trắng đêm ngồi khóc một mình vì bệnh tật hành hạ. Tôi khát khao tình thương đến mức thèm một cái ôm vỗ về cũng không bao giờ có được. Bước ra xã hội, tôi bị cô lập vì tính cách thật thà, không biết nịnh bợ, không giỏi nói lời hay ý đẹp hay biết pha trò như người ta nên không có nổi một người bạn. Mọi người chỉ nhìn lớp vỏ bọc bên ngoài rồi nói tôi khó tính, "công chúa khó chiều", nhưng nội tâm tôi khao khát được yêu thương, được lắng nghe và tôn trọng dù chỉ một lần.
Chuyện tình cảm của tôi cũng đổ vỡ nhanh chóng, chỉ toàn yêu qua mạng, còn ngoài đời tôi không có ai yêu vì tôi biết mình nhạt nhẽo và ngoại hình không được xinh đẹp nên chẳng ai yêu. Về công việc, tôi mong muốn tìm một công việc nhẹ nhàng hơn dù lương thấp cũng không sao để chữa bệnh nhưng quá khó vì bản thân không có kinh nghiệm trong việc đi tìm công việc phù hợp cộng thêm việc bản thân không được giỏi giang, không được việc cho mọi người. Đi đâu, làm ở đâu cũng bị chê bai và nhận lại ánh mắt ghét bỏ từ mọi người xung quanh. Tôi không sống lừa lọc ai, chỉ có người khác giả dối, lừa gạt tôi. Tôi cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng, như bị ra rìa trong thế giới này và ước gì mình chưa từng được sinh ra.
Tôi khao khát có được sự bình yên, khao khát một bờ vai chân thành để dựa vào mỗi khi yếu lòng nhất, khao khát có một người lắng nghe, thấu hiểu, tôn trọng tôi, nhưng xung quanh chỉ toàn sự quay lưng. Tôi còn rất nhiều tâm sự chôn giấu trong lòng, nếu có độc giả nào thực sự muốn lắng nghe và chia sẻ cùng tôi, xin hãy liên hệ thông qua tòa soạn. Tôi phải làm sao để đứng dậy và cứu lấy cuộc đời mình khi mọi thứ trước mắt đều là một màu tăm tối?Thùy Dương 30/08/2026Vợ chỉ coi tôi như cỗ máy kiếm tiền
Tôi 43 tuổi, vợ kém một tuổi, cưới được 18 năm, có hai con 18 và 13 tuổi, có con là vợ nghỉ làm luôn đến giờ.
Đi làm được hai năm, từ khoản tiết kiệm của tôi cùng với sự giúp đỡ của bố mẹ hai bên, vợ chồng mua được căn nhà nhỏ ở ngoại thành Hà Nội. Cưới xong chúng tôi có con luôn nên vợ phải nghỉ làm ở nhà nội trợ, chăm con, gánh nặng kinh tế mình tôi xoay xở.
Mức lương...
Đọc thêm38 tuổi, nợ nần và bệnh tật nhưng gia đình luôn thúc ép lấy vợ
Mọi người đâu biết tôi phải một mình chống chọi với cuộc sống khó khăn như thế nào, bản thân lại không thể nói ra được.
Tôi 38 tuổi, sinh ra trong gia đình không khá giả nhưng cũng đủ ăn và có dư xíu. Quá khứ tôi là niềm tự hào của ba mẹ trong 4 anh em, không phải vì giỏi hay thành đạt gì mà chỉ là tôi ngoan hiền, chịu khó làm ăn, không chơi bời lêu lổng. Thời thanh niên, khi anh em...
Đọc thêmChồng chỉ coi tôi như máy đẻ chứ chẳng yêu thương gì
Chồng rất yêu thương con nhưng không chăm lo cho con hàng ngày, toàn là tôi và mẹ chồng giúp chăm các cháu.
Tôi hơn 30 tuổi, có chồng và hai con, một trai một gái. Tôi tự đánh giá mình là người không quyết đoán. Có nghĩa là, đối với tôi, nếu không phải là một cái gì cần phải "hai năm rõ mười", tôi có thể nhân nhượng hoặc tùy ý người khác. Nếu câu chuyện chỉ như vậy cũng không có gì...
Đọc thêmÂn hận vì tuổi trẻ cày cuốc, đến tuổi trung niên trắng tay, bệnh tật
Tôi 45 tuổi, không nhà, không việc, không chồng con, chỉ có cha già và vài căn bệnh.
Cảm thấy lứa tuổi này phải ổn định cảm xúc và tài chính nhưng tôi lại mông lung vô định. Sau bao năm bôn ba làm việc ở thành phố đã bào mòn sức khỏe tâm thần và thể xác của tôi, tôi quyết định nghỉ việc năm 42 tuổi sau khi tích lũy được một số tiền. Trước kia, công việc của tôi liên quan đến...
Đọc thêmTôi bị coi thường vì không nghe theo định hướng kiếm tiền của gia đình
Mọi người đứng về phe bố tôi thể miệt thị tôi - người yếu thế nhất trong gia đình.
Nay có nhà anh chị đầu và chị thứ ba về nên nhà tôi làm mâm ăn uống. Qua Tết, tôi sắp vào quân đội, đi theo diện sĩ quan chính trị. Chuyện sẽ không có gì nếu anh rể thứ ba và bố tôi liên tục có ý ép tôi về vùng hai hải quân ở Bà Rịa Vũng Tàu sau khi ra trường để kiếm tiền từ phụ cấp đi...
Đọc thêm