Bình an nha, em chồng
Vượt qua chông gai, vượt qua nỗi đau sẽ làm con người ta mạnh mẽ hơn; tôi yêu em, dù em không phải em gái ruột.
Khi tôi chưa về làm dâu, tôi và em gái của bạn trai (chồng hiện tại) không thân nhau lắm. Em sống ở Vũng Tàu, cuộc sống rất nhiều chông gai. Vợ chồng em không hợp nhau nên khi con gái lên hai tuổi thì bỏ nhau, em một mình nuôi con. Em là dược sĩ, trước kia làm cho một công ty dược. Sau này do phải nuôi con một mình, khó đi lại, công ty hay bắt đi công tác nên em xin nghỉ việc để chuyên tâm lo cho con. Em chồng quyết định vay mượn ngân hàng để thuê căn nhà một trệt và một lửng, kinh doanh tiệm thuốc nho nhỏ. Thời gian trôi qua, khó khăn cũng qua, tiệm thuốc làm ăn khấm khá, em chồng trả tiền cho ngân hàng cũng xong.
Bứt phá thêm một lần nữa, người ta nói liều đại, em quyết định tiếp tục mượn ngân hàng để mua luôn căn đó. Thế rồi, việc làm ăn khá lên, kiên trì, em chồng nhập thêm nhiều thuốc mắc hơn về bán, ngoài ra còn nhờ bạn bè và người thân đi nước ngoài đem thực phẩm chức năng về bán. Ngày qua ngày, tiệm thuốc làm ăn khấm khá hẳn ra. Em chồng là đứa tiết kiệm, không đua đòi, không tham lam, không se sua.
Qua thời gian, nợ ngân hàng đã trả hết, tiền kiếm được em để dành mua thêm căn chung cư hai phòng ngủ. Cuộc sống của em bấy giờ khá hẳn. Con gái em được đi học ở trường quốc tế, bé học giỏi, luôn được giấy khen, ngoài ra còn học đàn piano và võ. Cô bé ấy rất vô tư và thích màu hồng. Tôi cũng là đứa thích màu hồng nên rất thích cô bé. Tôi và chồng lấy nhau, bắt đầu tôi tiếp xúc với em chồng nhiều hơn. Tôi thấy em là đứa tự lập, không nhờ vả ai, tôi thích tính tình của em. Ai giúp, em biết ơn, không bao giờ dựa dẫm vào ai, tự đi lên từ đôi chân của mình.
Rồi qua thời gian, em chồng quên đi nỗi đau xưa, quên luôn người chồng cũ, bắt đầu lấy lại tình cảm, quen một người Australia. Lúc đầu tôi không thích ông ta vì người này không hay nói chuyện với gia đình chồng tôi, không biết vì lý do gì. Một thời gian, em chồng bảo đã xin được giấy tờ định cư ở Australia. Tôi mừng cho em, không biết em với ông người yêu có bền vững tình cảm hay không. Đến ngày em đi, tôi tiễn lên đường, chia tay bịn rịn, nhưng mừng và mong em trở thành Việt kiều bình an. Thế mà niềm vui đó không được bao lâu thì tôi hay tin em bị bệnh hiểm nghèo. Em về nước chơi, xong rồi thấy khó chịu, một tuần không đi đại tiện được, bụng phình to, đau, đi khám thì biết mắc bệnh. Em mổ khối u đó rồi bác sĩ nối một ống đi ngoài giả cho em. Tin này làm tôi choáng váng, tôi đã khóc khi biết tin. Tuy là em chồng nhưng tôi đã coi em như ruột thịt.
Tôi và chồng chạy vào viện thăm rồi lấy xe ôtô đưa em về khách sạn ở tạm sau khi xuất viện. Vài ngày sau, em nói sẽ qua Australia chữa trị. Ngày em đi, tôi không dám ra sân bay tiễn, bởi tôi sẽ khóc nhiều, cũng sợ làm em khóc, không thể đi. Ở bên đó em không có người thân, chỉ có chồng và con. Tôi lo cho em với bao đau đớn về thể xác và tinh thần, không biết em có thể vượt qua tất cả hay không. Thế rồi cũng qua, em được thăm khám thường xuyên, bác sĩ chữa trị, tư vấn, trải qua mấy cuộc đại phẫu, tiểu phẫu, mọi chuyện cũng ổn. Em đã khỏe lại.
Hết đau, đi lại được, hồi phục, em về Việt Nam chơi. Tôi rất vui, chạy xuống Vũng Tàu thăm em. Nhìn thấy em, tôi vui quá, em ôm tôi và khóc, tôi đã kiềm nén không khóc để em đừng buồn. Chơi với em nguyên ngày, tôi lại phải về lại Sài Gòn vì ngày hôm sau hai vợ chồng còn đi làm. Tôi hẹn em khi nào em đi, sẽ tiễn em ra sân bay vì lúc này bớt khóc rồi, tin em sẽ sống thêm 40 năm nữa, không sao đâu. Lúc đi, chị em tôi nói chuyện rất nhiều, tâm sự hết, lưu luyến, ôm nhau khóc, nhưng tôi cũng kiềm chế bớt vì biết em khỏe, sẽ về Việt Nam nhiều lần nữa. Bình an nha, em chồng.
Thi Thơ 18/12/2024Tôi nên chuyển nhà theo vợ xuống Bình Dương hay chấp nhận cuối tuần mới gặp?
Tôi nên chấp nhận sống xa vợ hoặc nhìn vợ "bán mạng" đi về 60km mỗi ngày.
Vợ chồng tôi cưới nhau tròn hai năm. Chúng tôi vẫn chưa có con vì muốn ổn định thêm công việc, dự định năm sau mới bắt đầu kế hoạch có em bé. Hiện tại cả hai làm việc ở TP HCM, sáng đi tối về, cuối tuần cùng nhau đi siêu thị, nấu ăn, xem phim, cuộc sống tuy không dư dả nhưng khá êm đềm. Gần đây, vợ...
Đọc thêmTuổi 50 có nhà, công ty riêng nhưng tôi thèm một cuộc nói chuyện bình thường với vợ
Giờ tôi sống theo kiểu nhịn được thì nhịn, làm ngơ được thì làm ngơ, chán không muốn trao đổi.
Tôi và vợ đều gần 50 tuổi, sống với nhau được 15 năm. Tôi có công ty riêng, kinh doanh bình thường, đủ chi phí và có chút để dành. Tính tôi thích sạch sẽ, cẩn thận, quan tâm từng cái dù nhỏ... Vợ lúc trước làm cùng công ty với tôi, lo giữ tiền chi tiêu. Nhưng từ khi tôi thấy vợ quản lý...
Đọc thêmChồng khô khan nhưng luôn cho tôi sự bình yên
Nhiều khi tôi tự nghĩ, chắc mình phải tu nhiều kiếp mới có được người chồng như anh bây giờ.
Anh là người đàn ông khá ít nói. Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ anh khô khan nhưng sống cùng mới hiểu sự im lặng của anh lại chứa rất nhiều sự bao dung. Chiếc ôtô anh vừa mua chưa lâu, một buổi chiều tôi lái xe đi đón con, loay hoay thế nào lại va vào cái cây trước cổng nhà, làm trầy một...
Đọc thêmVợ chồng ly hôn bắt nguồn từ chuyện chiếc bình sữa của con
Sau mỗi lần thăm con, tôi thấy xót cho vợ cũ, một mình chăm con; cũng thương con, nhớ con là lại khóc.
Tôi là nam, 28 tuổi, mấy nay buồn và tủi thân nên muốn chia sẻ với các bạn. Năm 2021 tôi cưới vợ, đầu năm 2023 vợ chồng có một bé trai. Sắp sinh, vợ về quê trước một tháng để chuẩn bị nghỉ thai sản. Vợ bảo vợ chồng nghỉ việc hẳn ở TP HCM rồi về quê tìm việc gần nhà và nuôi...
Đọc thêmChồng bảo tìm người khác là bình thường vì tôi không 'chiều' được anh
Trong suy nghĩ của anh, việc anh ra ngoài chỉ là giải quyết nhu cầu, còn trách nhiệm với gia đình anh vẫn làm đầy đủ.
Tôi và chồng kết hôn được hơn ba năm, có một con nhỏ. Mọi chuyện bắt đầu từ lúc tôi mang thai. Khoảng những tháng giữa và cuối thai kỳ, tôi hay đau lưng và mệt mỏi, lúc nào cũng chỉ muốn nghỉ ngơi nên hay giữ khoảng cách với chồng. Nhiều khi anh muốn gần gũi, tôi lại...
Đọc thêm