Tủi thân khi thấy bạn bè đã có nhà cửa, công việc ổn định
Càng thêm tuổi, em lại sợ vẫn ở lại thành phố, luẩn quẩn mãi ở phòng trọ, chưa có nhà cửa đàng hoàng, công việc ổn định, lập gia đình.
Em 24 tuổi, ra trường năm 22 tuổi, ngành ngôn ngữ Anh. Hiện tại, ban ngày em dạy tiếng Anh mầm non, tối dạy trung tâm tiếng Anh. Tuy nhiên, lương tháng chỉ 8-9 triệu đồng. Em dự định thi viên chức trong TP HCM nhưng còn e dè quá nên chưa đăng ký. Vậy nên năm nay, công việc và chuyện tình cảm vẫn chưa tiến triển theo ý muốn.
Dạo này, em cứ suy nghĩ mãi về vấn đề nên về quê hay ở lại thành phố. Ba mẹ em đang ở quê, còn hai chị đều ở trong Sài Gòn. Em chưa có người yêu hay chồng con. Em nửa muốn phấn đấu thành công nơi phố thị, nửa muốn sống an nhàn thoải mái cùng ba mẹ ở quê rồi thi viên chức ngoài đó và dạy thêm. Càng thêm tuổi, em lại sợ mình vẫn ở lại thành phố, luẩn quẩn mãi ở phòng trọ, chưa có nhà cửa đàng hoàng, công việc ổn định, lập gia đình. Mỗi khi lướt mạng xã hội, thấy bạn bè đã có gia đình, nhà cửa, công việc đàng hoàng, em lại càng tủi thân.
Chị em hay bảo về quê buồn lắm (tám giờ là đường tối đen, sống không nổi đâu). Em cũng sợ mình sống ở Sài Gòn sáu năm rồi, về quê sống không quen nữa. Mong mọi người cho em lời khuyên nên về quê sống bình yên hay ở Sài Gòn phấn đấu thành công? Khi đã quyết định về quê, em sẽ không bao giờ vào lại Sài Gòn nữa nên muốn suy nghĩ thật kỹ.
Kim Anh 02/08/2024Phát hiện sếp 'rút ruột' công ty để đút túi riêng
Tôi làm kế toán cho chi nhánh công ty nước ngoài tại Việt Nam, quy mô chi nhánh cũng bé, chủ yếu sales và kĩ sư, mọi người thân thiện.
Hơn một năm nay, công ty tuyển anh giám đốc đại diện mới (sau khi anh cũ nghỉ việc). Hồi đầu chúng tôi rất quý anh, nghĩ anh là một người tốt, sẽ chèo lái công ty trở nên phát triển hơn. Anh theo đạo phật và hay nói chuyện phật pháp cũng như đưa các triết...
Đọc thêmSau khi lấy chồng, tôi chỉ quanh quẩn với nỗi tủi thân
Tôi khao khát sống một cuộc sống khác, nơi tôi không phải gồng lên để làm vừa lòng ai, không phải lặng lẽ nuốt nước mắt mỗi tối.
Tôi đang ở trong cuộc hôn nhân mà đôi lúc cảm thấy chỉ có một mình. Tôi cố gắng rất nhiều, nhẫn nhịn, vun vén, hy sinh... nhưng dường như chẳng bao giờ đủ. Những điều tôi làm bị coi là hiển nhiên, những lời tôi nói bị bỏ qua, cảm xúc của tôi...
Đọc thêmTôi tủi thân vì 32 tuổi chỉ cao 1m50, nặng 39 kg
Tôi nhỏ con quá, xin việc ở đâu cũng bị nhìn với ánh mắt không thiện cảm, họ bảo trông ốm yếu thế sợ làm không nổi.
Một mùa đông lạnh giá nữa lại đến. Dẫu biết rằng qua những ngày lạnh rét này sẽ là một mùa xuân ấm áp, một kỳ nghỉ tết 9 ngày để vui vẻ, sum họp bên gia đình, người thân, họ hàng và bè bạn, thế nhưng cảm giác chạy xe đi làm lúc sáng sớm với những cơn...
Đọc thêmTủi thân vì con trai chỉ theo bà, không theo mẹ
Tôi sinh con ra, mang nặng đẻ đau nhưng lại cảm giác như mình đang đứng ngoài tuổi thơ của con.
Tôi lấy chồng hơn năm năm, có bé trai gần 4 tuổi. Từ ngày sinh con, tôi luôn được mọi người nói là có phúc vì mẹ chồng rất thương cháu. Bà khỏe, chịu khó, từ lúc tôi ở cữ đến khi đi làm lại, phần lớn thời gian là bà chăm con giúp. Ban đầu, tôi biết ơn thật sự. Con quấy đêm, bà bế. Tôi...
Đọc thêmBạn gái bỏ, không nhà cửa, chẳng việc làm, tôi sống sao ở tuổi 24
Tôi đang cô đơn trống trải, không anh chị em bạn bè, lông bông ở chốn Sài thành, cảm thấy bế tắc.
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung. Tôi ước thời gian quay trở lại để sửa chữa những sai lầm đã gây ra. Ba mẹ kỳ vọng về tôi quá nhiều để giờ đây tôi chẳng làm được gì báo hiếu. Lúc trước tôi có tính đổ lỗi nên thất bại, đó là tính xấu mà tôi không thể vượt qua...
Đọc thêm