Tủi thân vì bị mẹ nghĩ là có bầu trong khi em chỉ bị viêm dạ dày
17 năm cuộc đời, em chưa yêu ai mà mẹ hỏi như vậy nên thấy hoang mang cực độ.
Em đang học lớp 11. Suốt 11 năm đi học, em luôn đạt học sinh giỏi và xuất sắc. Em hòa đồng, vui vẻ, ngoan ngoãn và lễ phép. Ba mẹ em làm giáo viên nên rất nghiêm khắc trong việc nuôi dạy con cái nhưng sự nghiêm khắc ấy làm em thấy cực kỳ khó chịu. Đỉnh điểm là gần đây, vừa ra Tết, em cảm thấy buồn nôn, khó chịu. Lúc đầu em còn không định nói với ba mẹ, tại sợ ba mẹ mắng nên em chỉ nói với chị họ thôi. Lúc sau, vì lo cho em, chị em báo với mẹ em về chuyện này và khuyên em đi khám. Lúc đó em nghĩ mình bị trào ngược dạ dày và chỉ cần đi khám thôi nhưng nhìn mặt mẹ em có vẻ hơi suy tư nên em cảm giác lo sợ lắm.
Đúng như em đoán, ngay trưa hôm ấy, mẹ lên phòng hỏi về triệu chứng của em. Em bảo con bị buồn nôn vào sáng sớm, không ăn được nhiều món,... Tự nhiên mẹ em nghiêm mặt lại, hỏi em có người yêu chưa. Lúc đó em hoang mang cực độ, không ngờ mẹ sẽ hỏi như thế. 17 năm cuộc đời, em chưa yêu ai mà mẹ hỏi như vậy. Em hiểu mẹ đang nghĩ gì rồi. Em cũng thật lòng bảo với mẹ là mình chưa có người yêu. Rồi mẹ lại hỏi trong lớp có ai thích con không,... nhưng mẹ không tin. Lúc đó em sợ lắm, phải kiềm chế nước mắt vì không nghĩ mẹ lại có suy nghĩ như vậy.
Đến chiều mẹ chở em đi khám, mẹ ghé vào tiệm thuốc mua que thử thai nhưng không nói với em mà bảo em đứng đợi bên ngoài. Tới lúc mẹ bảo vào nhà vệ sinh chung với mẹ thì em mới ngờ ngợ hiểu ra. Test xong, mẹ dẫn em đi khám nhưng trong lúc đợi, mẹ bảo em ngồi một mình rồi tự ra xe. Lúc đó em cố giữ bình tĩnh lắm rồi mà mắt vẫn đỏ lên. Cuối cùng, em chỉ bị rối loạn tiêu hóa và viêm dạ dày thôi. Tuy nhiên em cảm thấy sợ hãi và bất lực vô cùng, không nghĩ mẹ lại không tin em và càng không nghĩ mẹ cho rằng em có bầu. Chuyện này ám ảnh em mấy ngày qua rồi. Các anh chị có nghĩ em quá nhạy cảm không. Giờ em không biết đối diện với mẹ thế nào luôn.
Phương Vi 05/03/2026Sợ chồng 'dạy dỗ' nên mua túi hơn một triệu, tôi nói 300 nghìn đồng
Anh không cấm tôi mua sắm, nhưng mỗi lần tôi có đồ mới, anh đều hỏi: "Cái này bao nhiêu tiền?", "Có cần thiết không?".
Tôi 33 tuổi, kết hôn được bảy năm, có con gái sáu tuổi. Trước khi lấy chồng, tôi là người khá thoải mái trong chi tiêu. Mỗi khi thích một chiếc váy hay đôi giày, tôi sẽ mua nếu thấy hợp lý và vừa túi tiền. Nhưng từ ngày lập gia đình, mọi khoản chi tiêu đều được...
Đọc thêmBầu tám tháng vẫn bị chồng đánh túi bụi
Anh không hề hối lỗi và cho rằng do tôi, lấy lý do đánh là quá bất lực, tôi có làm sao anh mới đánh chứ khi không lại đánh.
Tôi 30 tuổi, chồng 31, cưới nhau ba năm, có với nhau bé hai tuổi và bé hai tháng tuổi. Lúc bầu bé thứ hai, vợ chồng lời qua tiếng lại và anh đánh tôi, một lần tát túi bụi vào đầu mặt, lần hai bóp cổ tát bầm môi, lúc đó tôi bầu tám tháng. Lần ba là mới cách...
Đọc thêmSau khi lấy chồng, tôi chỉ quanh quẩn với nỗi tủi thân
Tôi khao khát sống một cuộc sống khác, nơi tôi không phải gồng lên để làm vừa lòng ai, không phải lặng lẽ nuốt nước mắt mỗi tối.
Tôi đang ở trong cuộc hôn nhân mà đôi lúc cảm thấy chỉ có một mình. Tôi cố gắng rất nhiều, nhẫn nhịn, vun vén, hy sinh... nhưng dường như chẳng bao giờ đủ. Những điều tôi làm bị coi là hiển nhiên, những lời tôi nói bị bỏ qua, cảm xúc của tôi...
Đọc thêmTôi tủi thân vì 32 tuổi chỉ cao 1m50, nặng 39 kg
Tôi nhỏ con quá, xin việc ở đâu cũng bị nhìn với ánh mắt không thiện cảm, họ bảo trông ốm yếu thế sợ làm không nổi.
Một mùa đông lạnh giá nữa lại đến. Dẫu biết rằng qua những ngày lạnh rét này sẽ là một mùa xuân ấm áp, một kỳ nghỉ tết 9 ngày để vui vẻ, sum họp bên gia đình, người thân, họ hàng và bè bạn, thế nhưng cảm giác chạy xe đi làm lúc sáng sớm với những cơn...
Đọc thêmTủi thân vì con trai chỉ theo bà, không theo mẹ
Tôi sinh con ra, mang nặng đẻ đau nhưng lại cảm giác như mình đang đứng ngoài tuổi thơ của con.
Tôi lấy chồng hơn năm năm, có bé trai gần 4 tuổi. Từ ngày sinh con, tôi luôn được mọi người nói là có phúc vì mẹ chồng rất thương cháu. Bà khỏe, chịu khó, từ lúc tôi ở cữ đến khi đi làm lại, phần lớn thời gian là bà chăm con giúp. Ban đầu, tôi biết ơn thật sự. Con quấy đêm, bà bế. Tôi...
Đọc thêm