Home
Menu

Tôi tủi thân vì 32 tuổi chỉ cao 1m50, nặng 39 kg

Tôi nhỏ con quá, xin việc ở đâu cũng bị nhìn với ánh mắt không thiện cảm, họ bảo trông ốm yếu thế sợ làm không nổi.
Một mùa đông lạnh giá nữa lại đến. Dẫu biết rằng qua những ngày lạnh rét này sẽ là một mùa xuân ấm áp, một kỳ nghỉ tết 9 ngày để vui vẻ, sum họp bên gia đình, người thân, họ hàng và bè bạn, thế nhưng cảm giác chạy xe đi làm lúc sáng sớm với những cơn gió bấc thật không dễ chịu chút nào. Tôi 32 tuổi, một mình nuôi con còn thiếu hụt trước sau, ngoại hình ốm yếu, nhỏ con, cao 1m50 và nặng 39 kg, tài sản không có, tài năng cũng không. Tôi cảm thấy mình tệ khi không có nổi tiền để biếu mẹ hàng tháng, ngược lại mẹ còn cho khi tôi thất nghiệp.
Tôi từng bán vé số, tiền lời mỗi ngày 120 nghìn đồng, không đủ để xoay xở cuộc sống. Có những người mua, họ nói sao không đi làm nghề nào đó mà lại bán vé số, việc này để người già và con nít bán kiếm tiền thôi. Nhiều lúc tôi nghĩ mình nhỏ con thôi chứ có làm gì sai trái đâu, cũng chẳng hại ai hay làm việc trái đạo đức, trái pháp luật. Vậy mà đi đâu cũng có người chỉ trỏ, xì xào, nói này nói nọ về ngoại hình của tôi.
Tôi rất cố gắng động viên mình rằng kệ người ta, miễn bản thân có sức khỏe là được, cứ cố gắng kiếm tiền nuôi con và mẹ già, nhỏ con không có tội. Thế nhưng mỗi lần ra đường bị người ta cười chê là tôi lại tủi thân. Ngoại hình nhỏ con, ốm yếu có gì sai sao, mong nhận được chia sẻ của các bạn.
Thu Hằng 02/12/2024

Sau khi lấy chồng, tôi chỉ quanh quẩn với nỗi tủi thân

Tôi khao khát sống một cuộc sống khác, nơi tôi không phải gồng lên để làm vừa lòng ai, không phải lặng lẽ nuốt nước mắt mỗi tối.
Tôi đang ở trong cuộc hôn nhân mà đôi lúc cảm thấy chỉ có một mình. Tôi cố gắng rất nhiều, nhẫn nhịn, vun vén, hy sinh... nhưng dường như chẳng bao giờ đủ. Những điều tôi làm bị coi là hiển nhiên, những lời tôi nói bị bỏ qua, cảm xúc của tôi... Đọc thêm

Tủi thân vì con trai chỉ theo bà, không theo mẹ

Tôi sinh con ra, mang nặng đẻ đau nhưng lại cảm giác như mình đang đứng ngoài tuổi thơ của con.
Tôi lấy chồng hơn năm năm, có bé trai gần 4 tuổi. Từ ngày sinh con, tôi luôn được mọi người nói là có phúc vì mẹ chồng rất thương cháu. Bà khỏe, chịu khó, từ lúc tôi ở cữ đến khi đi làm lại, phần lớn thời gian là bà chăm con giúp. Ban đầu, tôi biết ơn thật sự. Con quấy đêm, bà bế. Tôi... Đọc thêm

Tủi thân khi thấy bạn bè đã có nhà cửa, công việc ổn định

Càng thêm tuổi, em lại sợ vẫn ở lại thành phố, luẩn quẩn mãi ở phòng trọ, chưa có nhà cửa đàng hoàng, công việc ổn định, lập gia đình.
Em 24 tuổi, ra trường năm 22 tuổi, ngành ngôn ngữ Anh. Hiện tại, ban ngày em dạy tiếng Anh mầm non, tối dạy trung tâm tiếng Anh. Tuy nhiên, lương tháng chỉ 8-9 triệu đồng. Em dự định thi viên chức trong TP HCM nhưng còn e dè quá nên chưa đăng ký. Vậy nên... Đọc thêm

Tôi sẽ không để con phải trải qua tuổi thơ đầy tủi hơn như mình

Tôi không thể thay đổi được cuộc đời hay sự lựa chọn của cha, nhưng tôi có quyền định đoạt tương lai cho các con mình.
Có những ngôi nhà được xây bằng gạch đá, nhưng cũng có những ngôi nhà được dựng lên từ một vùng ký ức đầy vết xước. Tôi đã lớn lên trong một ngôi nhà như thế - nơi mà tiếng bát đĩa vỡ và những cơn say của cha át đi cả tiếng cười con trẻ. Nhiều người... Đọc thêm

Vô tình cầm túi rác qua mặt chồng, anh dùng gậy đập tôi hai phát

Anh xét nét tôi từ cái lá cây vô tình rơi trong nền nhà vệ sinh, cái hạt sạn còn lẫn trong nồi cơm...
Tôi 33 tuổi, chồng hơn 5 tuổi, có hai con gái 6 tuổi và con trai hơn 2 tuổi. Hai con đều đi học bán trú đến tối mới về, hiện chúng tôi sống riêng. Là một người rất ham học, ai cùng nghề tôi cũng biết, khi mới ra trường không có kinh nghiệm rất khó có thể trụ được với nghề. Vậy nên... Đọc thêm