Tôi bị các con coi thường vì lỡ có vợ bé con riêng
Những cuộc tranh cãi liên tục xảy ra, có lúc tôi không kiềm chế được, đập phá đồ đạc rồi đánh vợ, tát con.
Tôi 47 tuổi, từng được điều động về làm trưởng đại diện một văn phòng ở tỉnh ven biển miền Trung trong thời hạn ba năm. Văn phòng trong đó, có cô thư ký lúc đó 25 tuổi, nhẹ nhàng, xinh xắn, hiểu chuyện và làm rất được việc. Xa quê, ít người thân bên cạnh, chúng tôi thường cùng nhau ăn tối, uống cà phê, đi dạo sau giờ làm rồi dần nảy sinh tình cảm. Khi ý thức được mình đang đi quá giới hạn, tôi chủ động chấm dứt mối quan hệ. Nhưng đúng lúc ấy, cô ấy nói đã mang thai. Tôi không ép cô ấy bỏ con mà nhận trách nhiệm, đều đặn chu cấp và thăm nom cháu từ ngày sinh đến nay đã hơn 2 tuổi.
Tôi giấu vợ và hai con chuyện mình có người phụ nữ khác và con riêng. Khi kết thúc thời gian công tác trở về, mọi chuyện nhanh chóng bị vợ con phát hiện. Vợ đồng ý tha thứ nhưng tôi biết niềm tin của cô ấy dành cho tôi không còn nguyên vẹn. Tôi cố gắng quan tâm vợ con nhiều hơn, vun vén gia đình để bù đắp lỗi lầm. Thế nhưng mỗi lần tôi gọi điện hoặc đến thăm mẹ con đứa trẻ, vợ và con gái lớn đều biết. Những cuộc tranh cãi liên tục xảy ra, có lúc tôi không kiềm chế được, đập phá đồ đạc rồi đánh vợ, tát con. Vợ từng viết đơn ly hôn, nhưng tôi xé đơn vì vẫn còn tình cảm và không muốn các con phải sống cảnh gia đình tan vỡ.
Hai con tôi hiện một đứa 16 tuổi, một đứa 11 tuổi. Chúng ngày càng xa cách bố sau khi chứng kiến những trận cãi vã và cảnh tôi mất kiểm soát. Con gái lớn thậm chí còn cãi lại tôi, có ý coi thường tôi. Bữa cơm gia đình trước kia vốn rôm rả giờ thường chìm trong im lặng, căn nhà cũng chẳng còn không khí ấm áp như trước.
Tôi vẫn có trách nhiệm với con riêng nhưng không thể cho mẹ của cháu một danh phận. Gần 50 tuổi, tôi day dứt vì một phút yếu lòng đã khiến cuộc sống của cả gia đình đảo lộn, bố mẹ già phải chịu lời ra tiếng vào, một số đồng nghiệp dần tránh mặt, vợ con tổn thương. Tôi rơi vào bế tắc, không biết phải làm thế nào để sửa chữa những gì mình đã gây ra.Đức Hải 22/08/2026Vợ luôn coi mình là số một, không coi mẹ chồng ra gì
Mẹ đẻ tôi rất giận, bà để tôi quyết định nhưng bảo còn sống với nhau vợ phải thay đổi lời nói, suy nghĩ, có trách nhiệm với nhà chồng.
Tôi 33 tuổi, vợ bằng tuổi, có hai bé gái 4 tuổi và 19 tháng tuổi. Chúng tôi là bạn học từ thời cấp hai, có 10 năm yêu nhau, bạn bè đều nói cả hai là một cặp hiếm có, vậy mà... Trong thời gian yêu, có lẽ mọi thứ đều màu hồng; có những giận...
Đọc thêmAnh tỏ ý coi thường khi gia cảnh tôi nghèo, bố mẹ già yếu
Nghe xong tôi thu mình lại, thấy hoàn cảnh của mình sẽ là gánh nặng nếu bản thân lập gia đình, tôi sẽ chẳng thể bỏ được ba mẹ.
Hôm nay, trong vô vàn những dòng suy nghĩ về các việc đã qua và tương lai sắp tới, tôi mơ hồ và hoang mang. Tôi sinh ra và lớn lên ở tỉnh lẻ, ba mẹ là những người nông dân chân chính. Từ nhỏ tôi được giáo dục sống thiện lành, cuộc sống của tôi êm đềm...
Đọc thêmVợ không đi làm, chỉ ở nhà ngủ nhưng luôn coi thường tôi
Vợ không hài lòng, nhiều lần tỏ thái độ coi thường tôi, dù tôi luôn nỗ lực làm lụng, không chơi bời gì.
Tôi 33 tuổi, lấy vợ xa quê, gia đình tôi cho một ít đất làm của để dành. Lúc đầu, hai vợ chồng sống gần nhà tôi, nhưng vì không hòa hợp với gia đình bên chồng nên vợ muốn về quê cô ấy sinh sống. Thương vợ, tôi nghe theo.
Từ khi về quê vợ, tôi chăm chỉ làm lụng, cố gắng...
Đọc thêmVợ thu nhập 2 triệu nhưng luôn coi thường tôi
Hiện tại tôi hoàn toàn không ngoại tình, cũng không mập mờ với ai; đây chỉ là suy nghĩ tôi viết ra để thấy rõ lòng mình.
Mục đích của bài viết của tôi là để sắp xếp lại suy nghĩ bản thân, cũng như muốn biết có nhiều người đàn ông khác đang trong hoàn cảnh của mình hay không. Tôi là một người đàn ông khỏe mạnh, bình thường, ngoại hình khá. Tôi không vướng tứ đổ tường, công...
Đọc thêmTôi đã vô tình coi thường vợ khi cố gắng 'khuyên bảo' để cô ấy tốt lên
Vợ không mong có công việc quá lớn hay sống giàu sang, chỉ cần bình dị và ổn định là đủ hạnh phúc; tôi lại có suy nghĩ khác.
Tôi và vợ kết hôn hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi...
Đọc thêm