Anh tỏ ý coi thường khi gia cảnh tôi nghèo, bố mẹ già yếu
Nghe xong tôi thu mình lại, thấy hoàn cảnh của mình sẽ là gánh nặng nếu bản thân lập gia đình, tôi sẽ chẳng thể bỏ được ba mẹ.
Hôm nay, trong vô vàn những dòng suy nghĩ về các việc đã qua và tương lai sắp tới, tôi mơ hồ và hoang mang. Tôi sinh ra và lớn lên ở tỉnh lẻ, ba mẹ là những người nông dân chân chính. Từ nhỏ tôi được giáo dục sống thiện lành, cuộc sống của tôi êm đềm trôi qua từng ngày, em vui vầy trong tình yêu thương ấm áp của ba mẹ. Rồi tôi trưởng thành, tìm được việc làm không quá cực nhọc nhưng cũng đủ để lo cho bản thân. Ba mẹ ngày một già đi, có bệnh nền nên việc chi tiêu của cả gia đình luôn kỹ lưỡng, dè dặt. Lương của tôi và thu nhập ít ỏi từ việc làm nông của gia đình chỉ vừa đủ trang trải điện nước, đồ ăn và một ít thuốc thông thường cho ba mẹ.
Lúc trước tôi tìm hiểu một người nhưng có lần bất đồng quan điểm, bạn bảo bên nhà tôi ba mẹ già, bệnh tùm lum, tôi thu nhập chẳng được bao nhiêu, rồi bạn tỏ ý rất xem thường tôi. Tôi biết bạn nói sự thật nhưng thấy tự ti vô cùng. Tôi bắt đầu thu mình lại, chợt thấy hoàn cảnh của mình sẽ là gánh nặng nếu như bản thân lập gia đình, tôi sẽ chẳng thể bỏ được ba mẹ. Có điều làm tôi hối tiếc, giá như bản thân giỏi giang, có thu nhập cao hơn thì ba mẹ không đến nỗi vất vả khi đã lớn tuổi, tôi không mang mặc cảm và tự ti. Phải chăng tôi nghèo nên không thể tìm được sự yêu thương và trân trọng?
Huệ Nguyễn 14/03/2025Gia cảnh bạn trai phức tạp và nghèo khó, tôi có nên cưới anh
Hôn nhân đối với tôi không phải là chuyện của tình yêu lãng mạn mà là sự cam kết, trách nhiệm.
Tôi gặp anh trong một buổi gặp gỡ tình cờ cùng nhóm bạn. Ban đầu, anh không phải là người tôi chú ý đến, chỉ là một người bình thường, chẳng có gì nổi bật ngoài sự điềm tĩnh. Rồi anh dần làm tôi ấn tượng bằng cách sự kiên nhẫn và chân thành. Anh không vội vã, không tạo áp lực,...
Đọc thêmVợ luôn coi mình là số một, không coi mẹ chồng ra gì
Mẹ đẻ tôi rất giận, bà để tôi quyết định nhưng bảo còn sống với nhau vợ phải thay đổi lời nói, suy nghĩ, có trách nhiệm với nhà chồng.
Tôi 33 tuổi, vợ bằng tuổi, có hai bé gái 4 tuổi và 19 tháng tuổi. Chúng tôi là bạn học từ thời cấp hai, có 10 năm yêu nhau, bạn bè đều nói cả hai là một cặp hiếm có, vậy mà... Trong thời gian yêu, có lẽ mọi thứ đều màu hồng; có những giận...
Đọc thêmChồng chửi tục tĩu và coi thường vợ sau khi về gần gia đình
Cưới 13 năm, xa nhau 10 năm, mới được gần nhau nhưng chồng không giữ danh dự cho vợ dù bất cứ đâu, chửi vợ là "con ăn bám".
Thời gian nhanh như thoi đưa, thấm thoát đã hơn 13 năm mình cùng nhau xây dựng tổ ấm. Chính xác là được 13 năm, 4 tháng, 6 ngày, chắc anh chưa bao giờ nhớ ngày mình về chung một nhà là ngày nào đâu nhỉ! Khoảng thời gian này có lẽ không quá dài, cũng không quá ngắn...
Đọc thêmChồng chỉ coi tôi như máy đẻ chứ chẳng yêu thương gì
Chồng rất yêu thương con nhưng không chăm lo cho con hàng ngày, toàn là tôi và mẹ chồng giúp chăm các cháu.
Tôi hơn 30 tuổi, có chồng và hai con, một trai một gái. Tôi tự đánh giá mình là người không quyết đoán. Có nghĩa là, đối với tôi, nếu không phải là một cái gì cần phải "hai năm rõ mười", tôi có thể nhân nhượng hoặc tùy ý người khác. Nếu câu chuyện chỉ như vậy cũng không có gì...
Đọc thêmTôi từng ăn canh rau đay cả tháng và mơ làm người bình thường
Bao năm cố gắng tôi thấy mình vẫn giậm chân tại chỗ, không phát triển được gì, trong khi đó bạn bè đã ổn định.
Hôm nay là cuối tuần, tôi ngồi đây với cơn mưa giữa mùa hạ, trong lòng nhiều tâm sự. Tôi sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, việc chứng kiến bố mẹ cãi nhau từ nhỏ khiến tôi lớn lên với một tâm hồn nhiều vết sẹo. Cũng chính vì việc chứng kiến cảnh bố mẹ...
Đọc thêm