Cuộc sống xuống dốc từ khi bạn gái không chịu gặp tôi
Khi nhìn các đôi khác vui vẻ nói cười, lòng tôi quặn lại, hôm nay cũng vậy, đầu óc không tập trung được, bị va với xe khác.
Tôi 29 tuổi, làm giám sát ở công ty chế biến thức ăn chăn nuôi. Em là sinh viên năm cuối đại học ở Hà Nội. Tôi và em quen nhau trong một group tiếng Nhật, sau những comment tôi và em nhắn tin trên mạng nói chuyện về cách học, trung tâm học rồi dần dần cả những chuyện phiếm trên trời dưới biển. Tôi chủ động xin số em để nhắn tin, gọi điện những lúc em không online. Những cuộc nói chuyện giữa em và tôi kéo dài cả tiếng, tôi không nhận ra mình với em yêu nhau từ lúc nào.
Do tôi làm theo ca sản xuất, có tuần làm ngày tuần làm đêm nên chỉ thu xếp gặp em hai lần trong tháng. Khi nhà tôi xây, tôi lại phải trông nom thêm, có khi tháng gặp em một lần. Nhưng ngày nào tôi cũng gọi điện hỏi thăm em, đến gần tết lúc nhà tôi vào hoàn thiện tôi phải giục thợ làm nhanh để về trong tết, ở công ty tôi lại chịu áp lực sản lượng cuối năm, thời gian nói chuyện với em ít đi nên em giận tôi. Tôi xin lỗi em, bảo sẽ quan tâm em nhiều hơn, rồi em cũng bỏ qua, tha thứ cho tôi. Tới tết em về quê, thời gian em nhắn tin với tôi ít hơn, có khi hai ngày mới trả lời tin nhắn hay cuộc gọi của tôi.
Sau đó, thời gian đi làm nhiều nên tôi mệt, dù thế vẫn nhắn tin nói chuyện với em tới hơn 22h mỗi ngày. Tôi bảo em ngủ đi, tôi mệt chợp mắt xíu còn làm, em lại nói tôi không quan tâm, không còn yêu em nữa, nói những câu làm tôi buồn bực nên tôi không trả lời em. Rồi tôi lại chủ động xin lỗi, em nói không cần, không quan tâm và nhất định đòi chia tay dù tôi nói thế nào đi nữa. Giờ tôi rất buồn, đi làm không để ý được tới công việc chính vì không chú ý. Vì thế tôi đã xuất một lô hàng lỗi, bị giám đốc khiển trách và phạt. Gần một tháng em không nói chuyện với tôi rồi.
Cứ vài ngày tôi lại nhờ người làm cho nửa buổi để đi những nơi tôi với em từng đến, ngồi đó thẫn thờ. Khi nhìn các đôi khác vui vẻ nói cười, lòng tôi quặn lại, hôm nay cũng vậy, đầu óc không tập trung được, bị va với xe khác, may tôi với người ta không sao, chỉ bị xước nhẹ, xe vỡ ít nhựa. Giờ tôi không còn nghĩ được điều gì. Mong nhận được lời khuyên và chia sẻ của độc giả để tôi có thể cân bằng lại mình.
Hoàng Phong 07/09/2025Tôi nên chuyển nhà theo vợ xuống Bình Dương hay chấp nhận cuối tuần mới gặp?
Tôi nên chấp nhận sống xa vợ hoặc nhìn vợ "bán mạng" đi về 60km mỗi ngày.
Vợ chồng tôi cưới nhau tròn hai năm. Chúng tôi vẫn chưa có con vì muốn ổn định thêm công việc, dự định năm sau mới bắt đầu kế hoạch có em bé. Hiện tại cả hai làm việc ở TP HCM, sáng đi tối về, cuối tuần cùng nhau đi siêu thị, nấu ăn, xem phim, cuộc sống tuy không dư dả nhưng khá êm đềm. Gần đây, vợ...
Đọc thêmCuộc sống quá êm đềm khiến tôi tìm tới các cuộc tình chớp nhoáng
Tôi tìm những mối quan hệ không ràng buộc, không tương lai, không hứa hẹn, không ai phải chịu trách nhiệm cho ai.
Tôi 36 tuổi. Nếu nhìn từ ngoài, cuộc đời tôi không có gì để than vãn. Tôi là người đàn ông có gia đình, có con, có công việc, có trách nhiệm. Tôi quen với việc gánh vác cho gia đình lớn, gia đình nhỏ và những thứ mang tên "bổn phận". Cuộc sống của tôi ổn, ổn đến mức êm...
Đọc thêmMệt mỏi với cuộc sống 'liệu cơm gắp mắm'
Mỗi lần có việc phát sinh ngoài dự tính, tôi lại thấy tim mình thót lên, đầu tự động bật chế độ "cắt chỗ nào bù chỗ kia".
Tôi không nhớ rõ mình bắt đầu quen với cụm từ "liệu cơm gắp mắm" từ khi nào. Có lẽ từ lúc có con, khi mọi khoản chi tiêu trong nhà đều phải cân đo đong đếm kỹ hơn một chút, nghĩ trước nghĩ sau nhiều hơn một chút. Chỉ biết rằng, càng sống lâu trong cảm...
Đọc thêmGia đình tôi xáo trộn mỗi khi mẹ chồng xuống nhà chơi
Cũng may tôi không sống cùng mẹ chồng thế này, nếu không vợ chồng bỏ nhau sớm.
Khi mới cưới nhau được khoảng vài tháng, mẹ chồng nói với tôi là: "Mẹ xem thầy, thầy nói chỉ ở được với con trai cả. Nếu mẹ ở với vợ chồng con là hãm tài vợ chồng con". Tôi lúc đó ngây ngô chỉ cười, chẳng nói gì. Vợ chồng tôi ở riêng, thỉnh thoảng vài tháng bà mới xuống thăm cháu. Nhưng cứ lần...
Đọc thêmXuống nước làm lành nhưng chồng không biết điều
Tôi và anh xô xát, tôi tát anh nhưng không trúng, còn anh tát tôi một cái choáng váng đầu óc, đẩy tôi suýt ngã vì không cho anh đi.
Tôi 27 tuổi, chồng hơn một tuổi, cả hai cùng quê và vào Sài Gòn lập nghiệp. Chúng tôi kết hôn được 3 năm, có con trai hai tuổi. Chồng tôi làm quảng cáo nên thường đi công trình xa nhà, sau tôi ở nhà chăm con và buôn bán nhỏ. Tôi là người nóng tính, giận là nói,...
Đọc thêm