Biến đau thương thành điểm tựa để bản thân vươn lên
Tuổi trẻ với nhiều người là sự vấp ngã và trải nghiệm, bên cạnh đó có số phận chịu những mất mát, đau thương cùng sự lạc lối giữa đời.
Liệu có điều gì giúp họ trở nên mạnh mẽ, vượt qua khỏi những biến cố đó để đạt những điều thiết thực ở hiện tại? Người ta thường nói: "Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương" đầy tính thực tế và áp dụng cho nhiều trường hợp. Tôi không phủ nhận và cũng không mạnh mẽ phản kháng, chỉ bởi đó rõ ràng là sự nhấn mạnh vào những gì đã trải qua. Cuộc sống là sự biến chuyển của thời gian, thời đại. Con người cũng vậy, đến rồi đi hoặc dần dần biến mất một cách lặng lẽ khỏi thế gian này. Ngày ấy, tôi mới 19.
Khó có ai tưởng tượng được những điều tôi đã trải qua khi đó. Dẫu biết, sứ mệnh của mỗi người là đem đến những thanh âm trầm bổng cho cuộc sống vốn dĩ muôn hình vạn trạng này, nhưng nỗi đau ấy, niềm day dứt ấy mãi không nguôi. Ngày ấy, tôi còn có mẹ và em. Điều khiến tôi da diết và mưu cầu nhất đó là sự an nhiên trong thực tại khi đó. Tôi, một thằng con trai, gánh vác trên vai những gánh nặng không tên, chất chứa vô vàn những nỗi niềm nào ai có thể thấu.
Khi ấy, tôi chỉ có thể cố gắng một cách điên cuồng để cho hai người phụ nữ tôi yêu thương có chỗ dựa. Thật vậy, chỉ khi xảy ra những biến cố, con người ta mới phát huy hết những khả năng tiềm tàng của bản thân. Ngày ấy, tôi lạc lõng giữa cuộc đời.
Dòng thời gian trôi, những câu chuyện không mong muốn vẫn xảy đến và tôi cần phải đối mặt. Tôi từng nghĩ, có khi nào điều mình đã mất đi ấy, đang ở cùng những vì sao trên bầu trời, lung linh, huyền diệu, đầy lấp lánh kia? Hẳn là người vẫn đang ngắm nhìn con từ phương trời xa xôi ấy, dõi theo con từng bước nhỏ vào đời. Cũng là ngày ấy, tôi thấu nỗi đau này hơn ai cả. Cho đến tận giờ, có những điều vẫn tồn tại trong tôi, nhưng tôi không còn lo sợ khi đối diện với những sự thay đổi tột cùng đó, bởi tôi nhìn nhận rõ sự mất mát ấy là điểm tựa để bản thân vươn lên, là cột mốc để tôi trưởng thành. Rồi những ngày buồn ấy đã qua, chỉ là khi ấy tôi 19.Quang Hòa 29/05/2024Là điểm tựa gia đình nhưng chưa một lần được mẹ động viên
Tôi có công việc ổn định, tự lập về tài chính nhưng vẫn thấy cô đơn vì thiếu sự động viên từ mẹ.
Tự nhìn lại, tôi đã có công việc mơ ước. Do trước đây luôn nghĩ đi lấy chồng ở nhà chồng nên tôi đã bỏ lỡ cơ hội sở hữu nhà riêng ở Hà Nội. Số tiền ấy cũng theo chứng khoán mà đi mất từ vài năm trước. Hiện giờ để sở hữu nhà, tôi đã có chút vốn, điều đó đủ cho...
Đọc thêmTôi nên đi Nhật lao động hay ở nhà chăm sóc ba và làm vườn?
Nếu ở lại và chỉ trông mong vào mấy công sầu riêng, tôi thấy cuộc sống cũng bấp bênh.
Nhà tôi có ba chị em, chị gái đi lấy chồng xa, còn anh kế và tôi là con út. Vợ chồng tôi lao động ở Nhật Bản gần 10 năm, cuộc sống chỉ đủ ăn do chi phí bên Nhật cao. Vừa rồi mẹ tôi bệnh nặng, tôi về Việt Nam chăm sóc mẹ nhưng mẹ không qua khỏi và đã mất cách đây 3 tháng. Ba tôi có vài công...
Đọc thêmBốn người ở căn hộ 64 m2 tại thủ đô hay về nhà vườn ở quê
Ở quê, chỉ cần mở cửa ra là cả một khoảng sân, một mảnh vườn; ở đây chỉ có bức tường trắng và tiếng máy lạnh.
Đêm ở Hà Nội, ngoài kia đèn vẫn sáng, xe vẫn chạy, tôi nằm bên cạnh hai đứa con trong căn hộ chung cư chỉ 64 m² mà không sao ngủ được, một đứa chuẩn bị lên lớp 8, đứa kia vào lớp 4. Chúng vô tư như bao đứa trẻ khác, chỉ biết học và chơi, đâu hiểu cha mẹ vẫn...
Đọc thêmVợ nói muốn làm lành, tôi phải xây hoặc thuê nhà riêng có vườn
Giờ tôi và vợ sống như ly thân cả tháng nay, con ở luân phiên hai bên gia đình, mỗi bên một tuần.
Lời đầu tiên, tôi cảm ơn mọi người đã quan tâm đến bài viết "Vợ không chịu đưa thêm 500 nghìn tiền ăn cho mẹ chồng". Hôm nay tôi xin phép được chia sẻ rõ hơn, không che giấu gì. Tôi và vợ cưới được 6 năm, có con trai 3,5 tuổi. Tôi làm IT cho khu công nghiệp ở vùng quê tại Tiền Giang,...
Đọc thêmSáu năm sống trong đau khổ từ khi bạn gái 'biến mất'
Nếu em có chồng con hoặc quên tôi rồi, cũng cho tôi biết, tôi sẽ không phiền tới em; tôi không muốn sống trong dằn vặt, đau khổ nữa.
Tôi 28 tuổi, trợ giảng ở một trường đại học. Tôi mong bài viết này em đọc được. Tôi và em là hàng xóm, tôi học cùng em từ thời phổ thông, sau đó lên đại học. Tôi may mắn được nhận học bổng và đi du học Ý. Chúng tôi có rất nhiều hứa hẹn cho...
Đọc thêm