Chồng nói tôi chỉ biết 'bào' tiền của anh
20 triệu thu nhập của tôi ít so với anh nhưng tôi nghĩ với mức lương đó, khéo vun vén, tôi vẫn có thể sống ổn.
Tôi và chồng kết hôn được vài năm. Anh làm kinh doanh, có thu nhập tốt, mỗi tháng hơn 100 triệu đồng. Tôi đi làm văn phòng, lương khoảng 20 triệu. Ngay từ đầu, chúng tôi đã xác định vai trò khá rõ: anh tập trung kiếm tiền, còn tôi lo phần lớn việc gia đình. Anh đi làm từ sáng sớm đến tối muộn, công việc bận rộn, áp lực. Việc nhà, chăm con, đối nội đối ngoại hai bên gần như một tay tôi cáng đáng.
Bình thường, tôi không thấy mình thiệt thòi. Anh đưa tiền cho tôi thoải mái chi tiêu, không kiểm soát. Tôi thích mua gì, cần sắm sửa gì cho gia đình, cho con, anh đều đồng ý. Mỗi lần đi công tác xa, anh vẫn nhớ mua đặc sản về cho vợ con. Cuối tuần, nếu không quá bận, anh cũng cố gắng đưa cả nhà đi chơi. Có những lúc tôi hỏi ý kiến anh về một món đồ hơi đắt, anh chỉ nói ngắn gọn: "Em thấy cần thì mua".
Nhìn bề ngoài, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi rất may mắn nhưng chỉ cần cãi nhau, mọi thứ lại đổi khác. Trong lúc nóng giận, anh thường buông những câu khiến tôi lạnh người như: "Em chỉ biết bào tiền của anh", "Cái nhà này một tay tôi mua, tôi sắm sửa", "Anh chưa từng hỏi tới hay đụng tới một đồng của em, em làm lương bao nhiêu anh còn không biết", "Em chẳng làm được cái gì cả", "Có thế cũng không làm được, đúng là ngu như bò".... Mấy lần đầu còn nói nhẹ nhàng, càng những lần sau càng nói quá đáng hơn, cay nghiệt hơn. Những lời ấy như xóa sạch mọi cố gắng âm thầm của tôi suốt thời gian qua.
Tôi biết mình kiếm ít hơn nên càng cố gắng chăm lo gia đình để chồng yên tâm làm việc. Tôi chưa từng nghĩ tiền anh đưa là nghĩa vụ hay là thứ tôi có quyền đòi hỏi. Nhưng khi những lời đó được nói ra, tôi chợt nhận ra trong lúc giận dữ, anh xem tôi như người ăn bám hơn là một người vợ đồng hành.
20 triệu thu nhập của tôi ít so với anh nhưng tôi nghĩ với mức lương đó, khéo vun vén, tôi vẫn có thể sống ổn. Và tôi đang dùng toàn bộ lương thưởng của mình để lo chi tiêu trong nhà. Tôi chỉ nghĩ rằng "của chồng công vợ" và cố gắng vun vén, lo những việc nhỏ nhỏ, còn anh tập trung làm ăn và lo việc lớn hơn như mua nhà, mua đất, mua xe, tích lũy,... Không ngờ hóa ra anh luôn coi nhẹ đóng góp của tôi. Tôi tổn thương, chạnh lòng, nước mắt không rơi nổi. Tôi như kiểu bị hoang mang, không biết nên nghĩ thế nào về chồng, về gia đình hiện tại, cũng không biết nên đối xử với chồng như trước hay nên thế nào. Tôi từng nghĩ chồng rất yêu mình nhưng hình như không phải vậy.
Thu Huyền 30/01/2026Tiền của chồng là của anh, tiền của tôi phải để lo cho cả nhà
Tôi không cần anh chu cấp hay nuông chiều, chỉ cần anh cùng hướng về một mục tiêu, cùng lo, cùng tính, cùng mơ về tương lai chung.
Tôi không nghĩ tình yêu lại có thể chết dần vì tiền cho đến khi sống trong một cuộc hôn nhân mà mọi thứ đều tách biệt. Chồng tôi không nghèo, anh có công việc ổn định, thu nhập khá, có khoản tiết kiệm riêng, thậm chí có cả tài sản riêng mà tôi chỉ biết...
Đọc thêmMọi người bảo anh quá tốt, chỉ tôi biết sự thật
Ngày mai vẫn vậy, tôi vẫn gánh, anh vẫn tiêu, gia đình vẫn bảo “quá tốt rồi”; trong căn nhà này, tôi vẫn một mình lo tất cả.
Chồng tôi gần 50 tuổi, sau khi về hưu anh làm ở một công ty phụ tùng ôtô. Anh có hai khoản lương, lương hưu anh đưa tôi giữ, lương công ty anh giữ. Cái nguyên tắc ấy không biết bắt đầu từ khi nào, ban đầu tôi thấy cũng ổn, tôi giữ một khoản lo cho nhà, anh có...
Đọc thêmCô gái mới quen bảo tôi không có chí tiến thủ vì lương chỉ 20 triệu đồng
Cô ấy bảo: 'Tuổi anh không nhà, xe, thu nhập phải trên 30 triệu đồng mới gọi là có chí tiến thủ, tầm 20 triệu đồng thì tiến cái gì'?
Tôi sống ở Hà Nội, 32 tuổi, làm hành chính nhân sự cho một công ty trong nước. Từ giữa năm ngoái tôi theo dõi thường xuyên mục Hẹn hò. Khoảng tháng 11 tôi gửi thư làm quen một bạn nữ 30 tuổi đăng bài trên đây. Sau vài tháng trao đổi mail qua lại, thấy...
Đọc thêmVợ nói nhà tôi chỉ biết nhận chứ chưa từng cho đi
Mẹ tôi trách vợ tôi xem trọng đồng tiền, sống chỉ biết có tiền, chị em khó khăn chẳng thấy giúp đỡ được đồng nào.
Vợ nói tại sao cô ấy phải lao động cực khổ, sống tằn tiện để đem tiền chi cho nhà chồng. Ai cũng phải sống có trách nhiệm với bản thân trước tiên, cô ấy chưa nhận gì từ phía gia đình tôi, cũng không thừa hưởng tấc đất nào mà thậm chí có cho cô ấy cũng từ...
Đọc thêmChưa bao giờ mẹ tin những lời nói thật của tôi
Tôi mượn điện thoại của mẹ để xem tin tức từ trang web trường, mẹ lại nghĩ tôi chơi game.
Tôi có ý tốt rút điện thoại hộ anh trai khi sạc xong nhưng anh vẫn bảo tôi lấy điện thoại anh chơi, trong khi tôi có điện thoại riêng. Anh thường xuyên chửi tôi, mẹ lại luôn bênh anh. Đôi khi nhà bị mất đồ, mẹ nghi ngờ tôi, trong khi tôi chẳng làm gì sai. Cảm giác bị mọi người coi là kẻ nói...
Đọc thêm