Home
Menu

Tôi đã sai khi mang thai với người khác

Tôi thương chồng con, cũng không nỡ rời xa người ấy, biết mình đã đánh đổi quá nhiều, có thể là cả gia đình, danh dự và tương lai.
Tôi 24 tuổi, kết hôn được hơn ba năm và có một bé trai gần ba tuổi. Nhìn bề ngoài, gia đình tôi khá yên ấm vì sống cùng bố mẹ chồng, không phải lo tiền thuê nhà hay chi phí sinh hoạt quá nhiều. Thế nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu cuộc hôn nhân ấy khiến tôi ngột ngạt đến mức nào.
Chồng tôi không có công việc ổn định. Anh phụ giúp gia đình kinh doanh cửa hàng vật liệu xây dựng của bố mẹ từ sáng đến tối nhưng không có lương, mọi khoản chi tiêu đều do bố mẹ chồng quyết định. Tôi cũng làm việc tại cửa hàng, cuối tháng chỉ được bố mẹ cho một khoản tiền đủ để chi tiêu lặt vặt. Mỗi lần con ốm, cần mua sữa, đóng tiền học hay sắm quần áo, tôi đều phải mở lời với mẹ chồng. Bà chưa bao giờ từ chối nhưng luôn hỏi rất kỹ mua gì, hết bao nhiêu, còn bao nhiêu tiền. Cảm giác người con dâu luôn phải xin tiền nhà chồng, tủi thân lắm các bạn ạ.
Minh họa AI
Tôi từng khuyên chồng ra ngoài tìm việc hoặc mở một công việc nhỏ để vợ chồng có thu nhập riêng. Tôi không cần giàu sang, chỉ mong được tự quyết định đồng tiền mình làm ra. Chồng luôn gạt đi, nói ở nhà vừa gần bố mẹ vừa đỡ áp lực, thiếu gì ông bà sẽ lo. Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi càng cảm thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng xa hơn.
Chúng tôi không còn chia sẻ nhiều như trước, những cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh chuyện con cái hoặc công việc trong nhà. Đúng lúc cuộc sống rơi vào bế tắc, tôi quen một người đàn ông. Anh là khách hàng thường xuyên của cửa hàng, hơn tôi gần 10 tuổi. Anh làm quản lý dự án cho một công ty xây dựng, quê ở miền Trung nhưng làm việc xa nhà nhiều năm. Ban đầu chúng tôi chỉ chào hỏi xã giao. Sau này, mỗi lần đến lấy hàng, anh thường hỏi thăm nhiều hơn, có khi mua cho tôi ly trà hoặc bánh ngọt vì thấy tôi bận chăm con.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rung động. Thế nhưng lâu dần, tôi lại mong anh ghé cửa hàng. Anh là người đầu tiên lắng nghe những áp lực tôi đang chịu mà không phán xét. Anh bảo tôi còn trẻ, không nên chấp nhận sống phụ thuộc cả đời. Những lời động viên ấy khiến tôi cảm thấy mình được quan tâm và trân trọng. Chúng tôi nhắn tin ngày càng nhiều, hỏi thăm công việc, sau đó kể cho nhau nghe về cuộc sống. Tôi biết anh đã có vợ và một cô con gái học tiểu học. Cả hai đều hiểu mối quan hệ này không nên tiếp tục nhưng chẳng ai chịu dừng lại. Có những tối nằm cạnh chồng, tôi lại cầm điện thoại chờ tin nhắn của anh. Tôi biết mình sai nhưng không cưỡng lại được cảm xúc. Sự lạnh nhạt trong hôn nhân khiến tôi càng tìm kiếm sự quan tâm từ người khác.
Sau gần một năm quen biết, chúng tôi đã vượt qua giới hạn. Khoảnh khắc đó, tôi vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Tôi biết mình phản bội chồng, phản bội chính những giá trị mà trước đây bản thân luôn gìn giữ. Đã nhiều lần tôi nói nên kết thúc mọi chuyện nhưng rồi chỉ cần anh xuất hiện, tôi lại không đủ mạnh mẽ để rời đi. Hai tháng trước, tôi phát hiện mình mang thai, bản thân gần như suy sụp. Tôi biết đứa bé không phải con của chồng. Anh là người đầu tiên tôi báo tin. Anh im lặng rất lâu rồi khuyên tôi nên bỏ thai để tránh làm tổn thương quá nhiều người. Tôi lại không đành lòng.
Tôi nói với chồng việc mình có thai, anh vui mừng vì có thêm con. Nhìn niềm hạnh phúc của chồng, tôi chẳng biết phải làm sao, chỉ biết quay mặt đi khóc. Mỗi ngày trôi qua, cảm giác tội lỗi trong tôi càng lớn hơn. Người đàn ông kia sau nhiều lần suy nghĩ cũng nói sẽ cố gắng giải quyết cuộc hôn nhân của mình. Anh bảo nếu mọi chuyện thuận lợi sẽ chịu trách nhiệm với mẹ con tôi. Tôi không còn dám tin vào lời hứa ấy. Tôi hiểu ly hôn không phải chuyện đơn giản, nhất là khi anh cũng có con nhỏ.
Giờ đây, tôi đứng giữa ngã ba đường. Nếu thú nhận tất cả, có lẽ tôi sẽ mất gia đình, khiến chồng đau khổ và bố mẹ hai bên thất vọng. Tiếp tục im lặng, tôi lại đang lừa dối chồng về tình cảm và cái thai tôi đang mang. Còn nếu đặt cược tương lai vào người đàn ông kia, tôi cũng không biết liệu anh có thực sự đến được với tôi hay không. Tôi hiểu mình là người gây ra mọi chuyện, không ai ép buộc tôi phản bội chồng. Dù cuộc hôn nhân có nhiều bất mãn, đó cũng không phải lý do để tôi bước qua giới hạn.
Tôi thương chồng con, cũng không nỡ rời xa người đàn ông mình yêu. Tôi biết mình đã đánh đổi quá nhiều, có thể là cả gia đình, danh dự và tương lai. Tôi không biết phải đối diện với sự thật này như thế nào, nên bắt đầu sửa chữa sai lầm của mình từ đâu. Mong được các bạn chia sẻ.
Dung Hoài
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
27/07/2026

Em đã sai, mong anh đừng 'rủ' em sai tiếp

Cuộc tình của chúng ta từng sai trái, lý trí em không thắng nổi trái tim để rồi yêu anh bất chấp anh đã có gia đình ở quê.
Gửi anh! Anh đã gửi cho em rất nhiều tin nhắn và mail, nội dung na ná nhau, em đã đọc tất cả nhưng không trả lời, đơn giản vì giữa chúng ta không có chuyện gì để níu kéo nữa. Em thấy những tin nhắn đó giờ không còn ý nghĩa gì trong cuộc sống của mình. Mọi chuyện... Đọc thêm

Sếp luôn sai giờ nên tôi tỏ thái độ phản đối

Tôi là giáo viên cấp ba thuộc hệ công lập; ngoài giảng dạy, tôi còn là tổ trưởng chuyên môn của một môn học thuộc ban Khoa học Xã hội.
Công việc chuyên môn cũng không có gì áp lực, ngày ngày lên lớp rồi về nhà. Thế nhưng có một vấn đề tôi không biết mình hay sếp chưa đúng nữa. Tôi có một nguyên tắc là mọi việc đều đúng thời gian, đúng tiến độ. Đôi khi nhận thấy đây có thể... Đọc thêm

Chồng ngoại tình với vài người cùng lúc khi tôi mang thai

Một ngày, tôi vô tình đọc được tin nhắn giữa anh và một người phụ nữ khác, họ gọi nhau là "vợ chồng".
Cách đây hơn mười năm, tôi kết hôn khi đã gần 30 tuổi, nghĩ rằng mình đủ trưởng thành để đưa ra lựa chọn đúng đắn cho cuộc đời. Nhưng chỉ chưa đầy sáu tháng sau, khi tôi đang mang thai, tôi phát hiện chồng ngoại tình, không chỉ với một người mà là hai, ba người cùng lúc.... Đọc thêm

Từng yêu người trong nhóm, giờ tôi tìm hiểu người khác, liệu có sai

Bạn nữ trong nhóm biết chuyện, không đồng ý tình yêu của tôi, bảo nhóm chơi với nhau đã ít người lại còn quen qua lại như thế.
Tôi chơi chung với nhóm bạn. Tôi là người vào nhóm sau cùng, nhưng có khoảng thời gian đi học xa nên tôi không gặp các bạn. Một năm trở lại đây, tôi gặp lại và chúng tôi có dịp đi chơi với nhau nhiều hơn. Trong nhóm có bạn thích tôi, do lúc đó tôi buồn chuyện... Đọc thêm

Bạn gái bảo em không sai khi yêu người khác

Em nói chúng tôi chưa từng công khai nên em không sai; trách tôi vô tâm, bảo hai đứa không có điểm chung, không thể chờ đợi.
Em là người khiến tôi có lại niềm tin vào tình yêu sau bốn năm tổn thương. Lần đầu gặp, em đã khóc khi tôi hỏi một số chuyện cá nhân, lúc đó tôi quản lý đội em làm việc. Em không xinh nổi bật nhưng để lại trong tôi cảm giác muốn che chở, yêu thương. Kể từ... Đọc thêm