Home
Menu

Làm việc sau 14 ngày sinh mổ nhưng chồng không nghĩ cho tôi

Chồng vẫn giữ nếp sống cũ, ung dung xem điện thoại và chờ nhắc việc; tôi còn đau vết mổ anh cũng không bận tâm.
Chúng tôi quen và cưới cũng được gần 10 năm. Mọi thứ trước giờ vẫn ổn. Lúc quen nhau, anh là một người chu đáo biết quan tâm nhưng dần về sau tính cách càng khác hẳn, trở nên vô tư hơn. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là cuộc sống thoải mái hơn nên con người ít áp lực hơn mới như vậy. Công việc của chồng tôi thường xuyên tăng ca nên ngày làm từ sáng đến 21-22h đêm mới về, chủ nhật cũng phải làm.
Tôi làm giờ hành chính, mức thu nhập cao hơn hoặc bằng chồng, dù vậy thời gian làm việc ít hơn nên chiều về việc nhà và cơm nước tôi lo hết. Có lẽ thế nên dần dần tôi cảm giác chồng ỷ lại và không chủ động làm những việc đó khi rảnh nữa. Việc nhà anh toàn chờ nhắc vài lần, nhắc xong cũng không làm liền mà phải 5-10 phút sau mới bỏ điện thoại xuống làm, trước kia không như vậy. Lúc đầu tôi không để tâm nhiều. Đến khi tôi có bầu bé thứ hai, những việc đó lại là vấn đề. Nhiều lúc bực bội, tôi tự đi làm luôn cho xong.
Đỉnh điểm là sau khi sinh xong, vì gia đình hai bên không phụ giúp được nên vợ chồng tự trông nhau. Thu nhập tôi ổn hơn và thời gian làm cũng ít hơn nên chồng nghỉ việc về phụ chăm con, làm việc nhà, để tôi làm online duy trì thu nhập từ lúc vừa sinh mổ được 14 ngày. Nếu lúc đó tôi nghỉ và chồng đi làm thì anh phải làm từ sáng đến tối khuya liên tục, không đủ chi phí cho 4 người và vẫn phải thuê người để đưa đón bé lớn đi học. Tôi nghĩ phương án mình đưa ra là thích hợp, mọi người có nhiều thời gian chăm sóc nhau nhưng vẫn đủ tiền sinh hoạt.
Tuy nhiên mọi việc không như tôi nghĩ. Bé nhỏ sinh non, chậm tăng trưởng nên việc chăm sóc vất vả hơn, chồng sẽ phụ chơi với con, còn lại những việc khác tôi chăm. Việc nhà chồng cũng làm nhưng không chu đáo, bày ra nhiều hơn, tôi còn phải đi dọn lại. Tôi vừa làm việc công ty vừa trông con, tối còn phải cập nhật thêm kiến thức chăm con, mất ngủ sau mỗi lần con dậy. Chồng vẫn giữ nguyên cách sống cũ, ung dung ngồi xem điện thoại và chờ nhắc việc. Dù có góp ý và nói rõ là tôi còn đang đau vết mổ, đau lưng, đau đầu vì mất ngủ...., thế nhưng đâu cũng vào đấy, không cải thiện được. Mỗi lần như vậy, cảm xúc và tình cảm tôi dành cho anh trước kia càng lúc càng mất dần.
Giờ chồng muốn đi làm lại, không muốn ở nhà và nói không làm được những việc ở nhà theo ý tôi được. Tôi cũng đồng ý và xác định tự lo mọi việc ở nhà, sắp xếp công việc hiện tại. Điều tôi thấy thất vọng là tại sao ai cũng nói gia đình cần vun vén, nhưng toàn là phụ nữ phải vun vén, tự thay đổi cho phù hợp, còn đàn ông dù thế nào họ vẫn sống đúng theo cách sống trước giờ, dù cuộc sống có khác đi. Những lời giải thích của chồng bây giờ tôi chỉ nhìn thấy là sự bao biện và không còn hứng thú để tâm đến nữa.
Giờ mỗi ngày niềm vui của tôi là những lúc vui đùa với hai con. Sẽ có người nói chồng tôi cũng không làm gì sai trái và tôi chỉ làm quá mọi việc lên. Nhưng đối với tôi, sự vô tâm cũng có thể bào mòn tình cảm một cách âm thầm, chẳng qua là người ta không sợ mất nữa nên mới vô tâm. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi. Chân thành cảm ơn.
Hà Linh 20/10/2025

Vừa đi làm lại sau sinh, tôi bị cho nghỉ việc vì công ty khó khăn

Tôi chưa có cơ hội để chứng mình gì thì công ty thông báo sẽ cắt giảm nhân sự vì lợi nhuận đang âm.
Tôi 32 tuổi, sống tại thành phố lớn. Tôi biết kinh tế đang trong giai đoạn khó khăn, nhiều công ty tinh giảm nhân sự, nhưng không ngờ bản thân cảm nhận được nỗi buồn này khi nhận danh sách có tên mình đúng hôm 27 Tết âm lịch, một cái Tết với nhiều tâm trạng và áp lực cuộc sống.... Đọc thêm

Kiệt sức sau 19 tiếng làm việc cho mẹ mỗi ngày

Nhớ lại tuổi thơ, tôi cảm thấy mẹ, người mình thương nhất, là người không biết đủ, không có lòng tự trọng và giả nhân giả nghĩa.
Tôi là nữ, 24 tuổi, đang mất phương hướng và động lực sống, không biết làm sao. Từ nhỏ tôi khá trầm tính, chơi chung với bạn bè trong lớp nhưng chỉ ở mức xã giao, chưa từng tâm sự chuyện gì với ai, kể cả người trong gia đình. Năm lớp một, ba mẹ... Đọc thêm

Sau 40 tuổi, tôi sợ đi làm nhưng không dám nghỉ việc

Tôi sợ phải bắt đầu lại từ con số không khi sức khỏe, tinh thần và sự tự tin đều đã không còn như trước.
Tôi đã ngoài 40 tuổi; mỗi sáng đi làm, vẫn mặc áo chỉnh tề, đến đúng giờ, hoàn thành phần việc được giao. Điều tôi không còn giữ được là sự tự tin của chính mình. Tôi làm việc chậm. Tôi biết điều đó. Trong một môi trường đề cao tốc độ, nơi mọi người nói nhiều... Đọc thêm

Lo ngại về việc cấp dưới đi vệ sinh lâu trong giờ làm việc

Một bạn trong nhóm gần đây có biểu hiện đi vệ sinh trong giờ làm rất lâu, tầm 40-50 phút hơn, đôi khi còn tắt đèn.
Tôi đang quản lý một nhóm thiết kế cơ khí gồm 4 người, bản thân cũng là người trực tiếp phỏng vấn họ, trong đó một bạn đã làm việc được tầm một năm ở công ty. Tôi nhận gần đây một bạn trong nhóm thường xuyên không có mặt ở chỗ ngồi khi tôi có việc cần xác... Đọc thêm

Mẹ chồng bắt uống cốc sữa và lon bia ngay sau sinh để có sữa

Ngoài ra, ngay tối đó bà bắt tôi ngồi cho con bú, ngồi tới nỗi bục chỉ, nhiễm trùng vết khâu, đau đớn không ngủ được.
Còn nhiều vấn đề lăn tăn và đầu óc rất rối bời nên tôi muốn tâm sự thêm. Câu chuyện đi đẻ, lúc trước khi về Việt Nam. Tôi tìm vài chỗ để có thể an tâm khi sinh nhưng về rồi mẹ chồng bảo bệnh viện gần nhà có người quen nên sẽ tốt hơn, không ngờ chỉ là... Đọc thêm