Home
Menu

Có tất cả nhưng 38 tuổi vẫn chưa lấy được chồng

Xinh đẹp, biết hai ngoại ngữ, thu nhập cao, nhà riêng, siêu xe... tôi vẫn không có nổi người đàn ông để nói lời yêu thương.
Tôi vẫn chưa thể cảm nhận được những nâng niu, yêu chiều của tình yêu trai gái. Thực lòng mà nói, không phải tôi không rung động, không phải là không có những "vệ tinh" xung quanh, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn tiếp cận, tôi đều buồn bã hát câu: "Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ". Từ khi còn học cấp III, tôi đã ý thức được mình xinh đẹp. Không chỉ có nhan sắc, tôi còn được sinh ra trong một gia đình khá nổi tiếng về sự giàu có và quyền lực, bố mẹ là chủ một doanh nghiệp vàng bạc lớn của thành phố. Dù đúng là tiểu thư trâm anh thế phiệt nhưng tôi không cho phép mình chỉ có ngoại hình mà không có kiến thức. Tôi lao vào học với suy nghĩ trở thành người phụ nữ tài sắc vẹn toàn.
Tốt nghiệp cấp III, tôi sang Anh du học, 5 năm ở xứ sở sương mù, tôi chỉ học và học, rất ít khi ngó nghiêng tới những hoạt động ngoại khóa hay giao lưu của các du học sinh bên đó. Khi mục tiêu "công danh sự nghiệp" đã hoàn thành, tôi bắt đầu để ý đến việc kết bạn để tìm chồng cho mình. Sau khi nhận ra tín hiệu bật đèn xanh từ tôi, khá nhiều vệ tinh đã quây vào, bày tỏ tình cảm và chứng tỏ sự xứng đáng, môn đăng hộ đối để trở thành ý trung nhân của tôi. Tôi cũng mở lòng tiếp nhận tình cảm của nhiều người đàn ông, cho họ cơ hội tiến gần đến mục tiêu nhưng phải nói thật lòng là chỉ vài bữa đã thấy chán với họ.
Tôi đọc được suy nghĩ nơi họ khi họ đến tán tỉnh tôi, cái kết tất yếu là "đường ai nấy đi". Người được hình thức thì gia thế lại không xứng đôi vừa lứa với tôi. Người có sự nghiệp thì lại già, béo lùn, xấu xí. Người nói chuyện với tôi "ngang tầm" thì sau thời gian quen biết tôi lại phát hiện anh ta cực kỳ gia trưởng, cần một người vợ đứng sau chồng chứ không chấp nhận một người vợ độc lập tự chủ.
Cũng có người tôi cảm thấy nói chuyện rất hợp, rất biết đón ý và chiều chuộng tôi, nhưng sau những ngày tháng yêu đương mặn nồng lại hóa ra là người đào mỏ. Anh ta chẳng yêu thương như những lời anh ta ngày ngày rót vào tai tôi, chỉ nhắm vào khối tài sản của bố mẹ tôi, nhắm vào số hồi môn mà tôi đang có và sẽ mang theo về nhà chồng khi cưới. Buồn, thất vọng, tôi càng cảnh giác hơn với đàn ông và càng để ý kỹ hơn những người có ý định tán tỉnh. Bạn bè hết đứa này đến đứa kia lập gia đình, mỗi lần cầm tấm thiệp mời cưới của bạn bè, tôi thấy lòng mình chùng xuống.
Không ít lần bạn bè nửa đùa nửa thật nói với tôi rằng hãy bớt tỉnh táo, bớt lý trí và bớt đa nghi đi, nhún xuống chút mà kiếm chồng. Rồi mỗi tuổi nó đuổi xuân đi, trong khi bạn bè hầu hết đã chồng con đề huề, tôi vẫn thui thủi một mình. Cao chẳng tới, thấp không xong, trong mắt mọi người, tôi là phụ nữ xinh đẹp, thành đạt. Riêng tôi, mỗi khi màn đêm buông xuống, lại vật vã đối diện với nỗi cô đơn bủa vây, lặng lẽ khóc thầm. Mong được các bạn chia sẻ với tôi.
Quỳnh Châu 30/08/2025

38 tuổi, nợ nần và bệnh tật nhưng gia đình luôn thúc ép lấy vợ

Mọi người đâu biết tôi phải một mình chống chọi với cuộc sống khó khăn như thế nào, bản thân lại không thể nói ra được.
Tôi 38 tuổi, sinh ra trong gia đình không khá giả nhưng cũng đủ ăn và có dư xíu. Quá khứ tôi là niềm tự hào của ba mẹ trong 4 anh em, không phải vì giỏi hay thành đạt gì mà chỉ là tôi ngoan hiền, chịu khó làm ăn, không chơi bời lêu lổng. Thời thanh niên, khi anh em... Đọc thêm

Ân hận vì tuổi trẻ cày cuốc, đến tuổi trung niên trắng tay, bệnh tật

Tôi 45 tuổi, không nhà, không việc, không chồng con, chỉ có cha già và vài căn bệnh.
Cảm thấy lứa tuổi này phải ổn định cảm xúc và tài chính nhưng tôi lại mông lung vô định. Sau bao năm bôn ba làm việc ở thành phố đã bào mòn sức khỏe tâm thần và thể xác của tôi, tôi quyết định nghỉ việc năm 42 tuổi sau khi tích lũy được một số tiền. Trước kia, công việc của tôi liên quan đến... Đọc thêm

Sáng ra tôi tất bật con cái nhưng chồng vẫn tập thể dục

Buổi sáng của em luôn bắt đầu bằng việc lo cho con, nấu cháo, thay bỉm, dọn dẹp, chuẩn bị cơm mang đi, đưa con đi học…
Có vài chuyện lẽ ra em nên nói trực tiếp với anh, nhưng vì quá khó mở lời nên em viết ra đây. Dạo này em hay đi làm sát giờ, đường lại đang sửa, mưa trơn trượt. Em từng ngã, rồi mấy hôm trước suýt bị xe tải quệt phải. Mỗi lần như thế, em nghĩ: chỉ cần em chậm... Đọc thêm

Vượt qua bệnh tật để yêu em nhưng không được ghi nhận

Em trách tôi không nỗ lực, đổ lỗi cho bệnh tật, trong khi tôi vẫn cố gắng từng chút, nhưng có những điều không thể cưỡng lại được.
Cả tuần nay tôi suy nghĩ rất tiêu cực về bản thân, về chuyện tình yêu với một cô gái quen trong hoàn cảnh yêu xa. Tôi 30 tuổi, là người vui vẻ, hoạt bát, sống tích cực, nhưng khi bị bệnh thì mọi thứ trong tôi trở nên tồi tệ. Tôi tự ti về ngoại... Đọc thêm

Khi tôi mất tất cả, vợ vẫn ở bên

Chính sự bình yên của cô ấy giữa bão giông giúp tôi nhìn lại mình, hiểu mất mát không đáng sợ bằng mất niềm tin và lòng nhân hậu.
Cuộc đời tôi chưa bao giờ dễ dàng. Tôi đi lên từ những ngày cơ cực, từ đôi bàn tay trắng và niềm tin rằng chỉ cần cố gắng đủ trời sẽ không phụ người có tâm. Mỗi thành quả đạt được đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt, cả những lần lặng lẽ... Đọc thêm