Đánh mất vợ vì không biết cách yêu
Tôi luôn yêu thương, chiều chuộng, đối xử rất tốt với cô ấy; chỉ là nhiều lúc tôi vô tâm, không nhận ra những điều cô ấy thật sự cần.
Hôm nay tôi có một nỗi buồn muốn chia sẻ cùng mọi người. Tôi có thể được xem là người đàn ông khá thành đạt. Công việc, sự nghiệp và thu nhập của tôi đều ổn định. Ít nhất, tôi cảm thấy bản thân có sự thoải mái về tài chính. Bên cạnh đó, tôi cũng là người khá đa năng, ham học hỏi. Nhiều lĩnh vực tôi đều có sự am hiểu, công việc nào cũng có thể làm tốt nên luôn tự tin vào năng lực của bản thân. Tôi thường nói với người bản thân từng nghĩ sẽ là vợ: "Mình có năng lực thì phải tự tin chứ".
Về tính cách, tôi là người phóng khoáng, hòa đồng, vui vẻ, dễ gần, giao tiếp tốt, sống trọng tình nghĩa và rất nặng tình. Ở đây có ai từng đau khổ vì tình yêu, từng chia tay người mình thương hay đánh mất hạnh phúc gia đình chưa? Nếu có, mong mọi người chia sẻ câu chuyện, cách đối diện và vượt qua nỗi đau ấy. Tôi hy vọng có thể học hỏi để tìm được hướng đi tốt nhất cho chính mình. Đến hiện tại, tôi đã trải qua ba mối tình. Một mối tình thời sinh viên, một mối tình sau khi ra trường đi làm và một mối tình vừa kết thúc. Nhìn lại, tôi chỉ thật sự có một mối tình đúng nghĩa. Hai mối tình trước chỉ dừng lại ở việc quen và yêu, chưa từng có những suy nghĩ hay sự gắn bó sâu sắc về tương lai. Vì thế, xét về cảm xúc, trách nhiệm và trải nghiệm, mọi thứ đều khá hời hợt.
Minh họa AI
Chỉ đến mối tình vừa qua, tôi mới thật sự hiểu thế nào là yêu thương, là sự gắn kết giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, là cảm giác xây dựng gia đình, nghĩ đến vợ con và một tương lai chung. Đó là quãng thời gian rất hạnh phúc. Tôi từng nghĩ mình đã tìm được bến đỗ bình yên của cuộc đời. Thế nhưng tất cả rồi cũng tan vỡ. Tự nhìn nhận lại, tôi biết bản thân cũng có những sai lầm nên cô ấy mới lựa chọn rời xa. Sai lầm lớn nhất của tôi là thiếu kinh nghiệm trong việc thấu hiểu phụ nữ, chưa hiểu nhiều về suy nghĩ và cảm xúc của họ. Tôi quá vô tư với mọi thứ. Trước đây tôi sống một mình nên luôn nghĩ như vậy là bình thường.
Dù vậy, tình cảm tôi dành cho cô ấy là chân thành, sâu sắc và thủy chung. Tôi luôn yêu thương, chiều chuộng và đối xử rất tốt với cô ấy. Chỉ là nhiều lúc tôi vô tâm, không nhận ra những điều cô ấy thật sự cần. Cuối cùng, cô ấy rời xa tôi với lý do không còn cảm xúc. Thật lòng, tôi không cam tâm khi chỉ vì lý do ấy mà mất đi người mình yêu, mất đi hạnh phúc và những dự định đẹp nhất của tương lai. Cảm giác như đang đứng trên đỉnh cao hạnh phúc rồi bất ngờ rơi xuống tận đáy vực của sự tuyệt vọng.
Đến bây giờ, ngày nào tôi cũng nghĩ về cô ấy. Không một giây phút nào hình bóng cô ấy rời khỏi tâm trí tôi. Ngay cả trong giấc ngủ, cô ấy vẫn xuất hiện. Mỗi lần nghĩ đến kết cục hiện tại, tôi lại thấy đau lòng và trống rỗng. Điều đau đớn nhất là có lúc nỗi đau lớn đến mức tôi không còn khóc được nữa. Mỗi ngày tôi vẫn cố tỏ ra bình thường để tiếp tục công việc, duy trì các mối quan hệ và cuộc sống thường nhật. Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng không thể. Tôi cũng không biết tâm sự cùng ai vì không muốn người khác soi mói chuyện riêng, không muốn họ thương hại mình, càng không muốn ai nói những điều không hay về người tôi vẫn còn yêu.
Thật sự lúc này tâm trí tôi rất hỗn loạn, không còn biết mình cố gắng để làm gì. Có sự nghiệp, có thành tựu, có điều kiện kinh tế thì để làm gì khi ngay cả hạnh phúc của chính mình tôi cũng không giữ được. Người tôi yêu không còn bên cạnh, những dự định về gia đình cũng tan biến. Có một khoảng thời gian tôi đã buông thả bản thân, không còn tập trung vào công việc hay sự nghiệp, cũng chẳng còn quan tâm chăm sóc chính mình. Tôi vùi đầu vào những cuộc nhậu, rồi tìm đến sòng casino chỉ để quên đi nỗi đau. Rồi tôi nhận ra, cảm giác thua tiền trong casino vẫn không đau bằng đánh mất vợ con và hạnh phúc mình từng có.
May mắn là tôi vẫn còn chút lòng tự trọng và còn hình bóng cô ấy trong tim. Điều đó giúp tôi không sa ngã vào những điều tệ hại hơn. Tôi luôn nghĩ rằng sự gần gũi về thể xác là điều chỉ nên dành cho người phụ nữ mình yêu, không phải với bất kỳ ai khác. Hôm nay nhìn lại, tôi thấy mình đã và đang buông thả, tự hủy hoại bản thân. Vì vậy, tôi muốn viết những dòng này để chia sẻ với mọi người, hy vọng lòng sẽ nhẹ nhõm hơn. Quan trọng hơn, tôi mong có thể dừng lại trước khi tiếp tục làm tổn hại đến tương lai của chính mình.
Quốc Thanh
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.
Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
08/07/2026Sợ đánh mất bạn gái vì khoảng cách và 'cơm áo gạo tiền'
Dù tôi bị khuyết tật chân phải, em vẫn luôn ở bên, nhưng giờ tôi lại sợ sẽ không giữ được em.
Tôi 26 tuổi, sau khi tốt nghiệp cấp 3, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, tôi một mình khăn gói vào Sài Gòn kiếm việc làm. Cuộc sống không như những gì tôi mong muốn; bản thân không bằng cấp, không kinh nghiệm, ngoại hình nhỏ bé, đôi chân khuyết tật nên kiếm được một công việc rất...
Đọc thêmYêu sai cách khiến tôi mất đi cô gái tuyệt vời
Tôi ích kỷ không quan tâm đến cảm xúc của em, cái tôi cho em là điều tôi muốn chứ không phải thứ em cần.
Tôi là tác giả bài viết "Quyết định buông tay người cũ sau chín tháng 'cưa' lại bất thành". Tôi nhớ ngày viết bài đầu tiên gửi cho báo, đó là một ngày thật tệ. Tôi cảm thấy bế tắc và mất phương hướng. Mọi thứ dường như sụp đổ, cảm giác tiêu cực bao trùm. Tôi không biết...
Đọc thêmTừng đánh mất chính mình vì khao khát yêu thương
Tôi cảm giác mình đang bước trên một đường tròn, lặp lại những sai lầm cũ, vấp ngã ở những đoạn đường quen thuộc.
Phải chăng tình yêu của tôi luôn bắt đầu bằng kỳ vọng và kết thúc trong hụt hẫng? Tôi tự hỏi không biết bao nhiêu lần bản thân cứ phải quanh quẩn trong những suy nghĩ của mình, dường như tìm kiếm sự công nhận từ người khác luôn là ưu tiên hàng đầu đối với...
Đọc thêmBạn bè bảo tôi không biết cách tỏ ra yếu đuối nên khó lấy chồng
Bạn bè thường nói việc yêu chiều, mua quà cho phụ nữ là điều đàn ông muốn và thích; tôi lại không tỏ ra yếu đuối để được họ chiều.
Tôi 29 tuổi, độc thân, vừa chấm dứt tìm hiểu một người vì người ta nói không có nhiều cảm xúc với mình. Đương nhiên tôi hiểu, việc một người có cảm xúc hay không có cảm xúc với mình là chuyện hoàn toàn bình thường. Thế nhưng liệu có phải...
Đọc thêmKhông đủ kinh tế để xóa khoảng cách, tôi chấp nhận mất em
Có lẽ lần này em dứt khoát, tôi nên dừng lại để em có cơ hội tìm người khác tốt hơn không.
Chúng tôi quen nhau gần một năm, tôi ở Hà Nội, em ở Sài Gòn. Chúng tôi đã gặp nhau một lần và rất hạnh phúc. Thời gian trôi qua, cả hai gặp nhiều mâu thuẫn. Tôi ở xa, chẳng thể ở bên em thường xuyên, ngay cả ngày sinh nhật của em tôi cũng không có mặt.
Càng ngày em càng ít dành thời gian cho...
Đọc thêm